Đến
Cebu, bạn sẽ dễ dàng thấy trên phần lớn các đồ lưu niệm ở đây đều có
hình ảnh của cây đàn này. Người Philippines nói chung và người Cebu nói
riêng cho rằng: Linh hồn họ luôn bay lượn trong các lời ca, điệu nhảy.
Mỗi
người Cebu đều có trong lòng sự mộ đạo và khuynh hướng đặc biệt đối với
âm nhạc và khả năng tổ chức lễ hội. Có thể nói, bất cứ tháng nào trong
năm, bạn cũng có cơ hội được dự một lễ hội của người Cebu: Lễ tạ ơn
được mùa (14.2), Lễ vào vụ thu hoạch nho (7.5), Lễ cầu ngư (29.6)...
Nhưng có một ngày lễ được coi là "Mother of all festival" - đó là ngày
lễ được tổ chức vào chủ nhật thứ ba của tháng giêng hằng năm (năm nay
là ngày 21.1).
Ngày lễ bắt nguồn từ câu chuyện: Nhà thám hiểm,
thuyền trưởng Tây Ban Nha Ferdinand Magellan - người cùng với đoàn thuỷ
thủ của mình phát hiện ra quần đảo Phillippines và đặt chân đầu tiên
lên đảo Cebu vào năm 1521. Sau đó, ông này bị thủ lĩnh của một bộ tộc
thổ dân giết chết.
Vào ngày này, người địa phương trang điểm
cho mình thật đẹp với những trang phục và đạo cụ truyền thống xuống
đường nhảy múa và diễu hành (tiến hai bước, lùi một bước, tạo thành
những đợt sóng nhấp nhô) dài hàng cây số ở những con lộ chính. Ngày lễ
như một sự cầu xin chúa trời chứng tâm cho lòng thành của những người
mộ đạo. Cebu còn là thành phố của nhà thờ.
Hầu như khu vực cư
dân dù nhỏ cũng có nhà thờ. Có những nhà thờ được xây dựng từ thế kỷ 16
và đến nay hầu như vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, phần vì kinh phí,
phần khác có lẽ người dân địa phương muốn giữ bề dày lịch sử.
Không
chỉ có vậy, văn hoá lễ hội đã có ảnh hưởng đến phong cách tiếp khách
của người Cebu: thân thiện, chu đáo. Trong suốt tháng 12.2006, hội nghị
các cấp của các nước ASEAN cũng diễn ra tại đây.
Ở sân bay
Manila hay sân bay Cebu, những cô gái ăn mặc rất đẹp, đeo logo của hội
nghị, tay khoác những chiếc vòng hoa gỗ nhỏ xinh, đợi đến tận nửa đêm.
Nếu bạn là khách mời, lập tức sẽ được các cô "Mabuhay" (chào mừng) và
đeo vòng vào cổ.
Cách Manila 365 dặm về phía Nam, Cebu được
coi là một trung tâm hành chính thứ hai của Philippines. Cebu còn nổi
tiếng bởi những bãi cát trắng sạch và nước biển trong xanh như pha lê.
Cũng chính vì vậy nên Cebu còn là thành phố của resort. Những khu nghỉ
dưỡng hoàn hảo với những dịch vụ chuyên nghiệp không chê vào đâu được
này lại có giá thuê phòng rẻ hơn cả một vài khách sạn hạng trung trong
thành phố.
Cebu cũng nổi tiếng về sản xuất hàng trong nước và
xuất khẩu. Năm 2005, kim ngạch xuất khẩu của Cebu vào khoảng 4,7 tỉ USD
(chiếm 10% tổng kim ngạch của cả nước) với các mặt hàng xuất khẩu chủ
yếu là đồng hồ, camera, dụng cụ bán dẫn, hàng điện tử).
Tuy vậy,
nếu có đến thành phố này, bạn cũng đừng ngạc nhiên khi dọc hai bên
nhiều con phố của Cebu vẫn còn những ngôi nhà trông hoang tàn và thậm
chí lụp xụp bởi dường như những người có tiền ở Philippines nói chung
và ở Cebu nói riêng không thích "bám" mặt đường. Ngay cả ở trên con phố
chính nơi diễn ra lễ hội tháng giêng này cũng không có ngôi biệt thự
hay ngôi nhà nào thật đẹp.