Luang Prabang

Bài viết

Luang Prabang - Nơi sắc vàng bị săn đuổi



Hình bài viết Luang Prabang - Nơi sắc vàng bị săn đuổi

Lần thứ ba đến đất nước Lào tôi mới được thỏa nguyện một thoáng sống với Luang Prabang. Dẫu chỉ ba ngày hai đêm ngắn ngủi nhưng đó là một trong những quãng thời gian đặc biệt. Đơn giản, Luang Prabang không giống một vài đô thị cổ mà tôi đã đến hoặc đã biết.

Và tôi cũng tin rằng trên hành tinh này không có một đô thị cổ thứ hai nào giống Luang Prabang, như chuyên gia UNESCO Francis Engelmann nhận định. Hơn thế, nó thật sự mong manh trước thời gian và biến động kinh tế, và có thể Luang Prabang sẽ không giữ nổi sự nguyên lành của một nhịp sống tĩnh tại xa vắng, gần như thoát ly với phần thế giới còn lại, dẫu UNESCO đã đưa cố đô đất nước của vạn con voi này vào danh mục di sản văn hóa thế giới từ năm 1995 để có thể bảo tồn tốt nhất

Rời thủ đô Vientiane hiện đại, chiếc ATR-72 như được sông Mê Kông dẫn đường bay đến cố đô Luang Prabang. Sau 40 phút, dưới cánh bay hiện ra dải đất hẹp như một bán đảo nằm giữa hai sông lớn Mê Kông và Nậm Khang, nơi vị vua đầu tiên của vương triều Lan Xang chọn xây kinh đô nước Vạn Tượng từ thế kỷ XIV.

Tôi chọn chuyến bay thứ tư là chuyến cuối cùng trong ngày để có thể cảm nhận được trọn vẹn ánh vàng của hoàng hôn trên đất Lào. Đứng giữa sân bay nhỏ bé vắng lặng, tôi nhìn quanh với một cảm xúc chưa từng có trong những lần đặt chân xuống các sân bay nước ngoài: Mình được nghỉ ngơi thật sự và hoàn toàn bởi đã bỏ lại bộn bề náo nhiệt của thế giới công nghiệp hiện đại bên ngoài cái vòng cung núi rừng trùng điệp và khép kín như một Vạn Lý Trường Thành thiên nhiên.

Đó cũng là phòng thành bảo vệ các công trình kiến trúc hoàng cung, đền chùa, phố thị tồn tại gần 700 năm qua cũng như giữ gìn cách sống khoan nhặt bình thản yên ả đến lạ kỳ của người Luang Prabang.

Những tấm cà sa thấp thoáng vàng mọi nơi mọi lúc trên đất Phật
Khi tất cả chìm dần trong bóng tối nhập nhoạng thì các nóc tháp mạ vàng cao vút của cố cung và khoảng 30 ngôi chùa cổ rực sáng lần cuối. Và sau đó, cuộc bàn giao Luang Prabang giữa âm dương, trời đất, ngày đêm diễn ra thoáng chốc. Ấy cũng vào lúc tiếng tụng kinh khóa chiều của hàng trăm tu sĩ khi trầm khi bổng văng vẳng từ những ngôi chùa tiếp nối nhau trên một cung đường.

Âm thanh u nhã ấy chỉ có ở “đất Phật”, mỹ từ dành cho Luang Prabang. Cố đô này vốn có 65 ngôi chùa được ghi nhận, song nay chỉ tồn tại chưa đến một nửa trong số đó. Trèo 365 bậc đá lên đỉnh núi Phousi viếng chùa Wat That Chom Si (xây dựng năm 1804) là dịp khảo nghiệm sức khỏe của khách hành hương. Nhưng trang nghiêm, hoành tráng, lộng lẫy, thu hút đông đảo du khách không kém hoàng cung vẫn là chùa Wat Xieng Thong do vua Saiset Thathirat xây dựng năm 1560, nơi mà đạo và đời đã hòa điệu trong một không gian hẹp của phố cổ Pa Kam.

Trên đường Si Savangvong, bên cạnh những ngôi chùa là chợ đêm bày biện đủ sắc màu thổ cẩm, mỹ nghệ bạc, gốm, gỗ đến từ những bản làng Pha Nom, Bo Xieng. Chợ râm ran tiếng mời chào, mặc cả pha lẫn tiếng kinh cầu nhà chùa vọng ra. Chợ ẩm thực ban đêm cùng thức với chợ đêm như chị em song sinh.

Nhưng gần 30.000 cư dân Luang Prabang đều đi ngủ sớm, trước lúc nửa đêm. Chợ đêm cũng vãn vào lúc 23 giờ. Nếu không có tiếng côn trùng gọi nhau trên núi Phousi và nếu không có vài cửa hàng do người Pháp, người Hoa làm chủ vẫn lẻ loi sáng đèn phục vụ du khách không quen ngủ sớm như người Luang Prabang thì có thể nói đêm cố đô dài và u tịch như đêm của một bản làng.

Bình minh Luang Prabang rất riêng với sắc vàng nghệ những tấm cà sa của các tăng đoàn khoan thai, lặng lẽ đi khất thực qua mọi nẻo phố phường. Và sắc màu chủ đạo ấy có mặt mọi nơi, mọi lúc: trong chùa, trên đường phố, ở trường học và cả ở những cửa hàng Internet tốc độ cao...

Đã từ lâu, từ khi Luang Prabang trở thành điểm đến thu hút hàng triệu du khách, những tu sĩ trong sắc vàng cà sa trở thành mục tiêu của các tay cầm máy chuyên và không chuyên. Tôi đã ngạc nhiên về vẻ thản nhiên, thậm chí rất "diễn" của các nhà sư, các tăng sinh trước ống kính máy ảnh, máy quay phim đến từ bốn biển năm châu.

Buổi ăn sáng cũng như buổi cơm chiều Luang Prabang của phần lớn du khách thường diễn ra trên dãy phố chạy dọc theo bờ sông Mê Kông, từ chùa Xieng Thong đến cố cung. Ở đấy hàng quán san sát và có thể thỏa mãn các "gu" ăn uống khác nhau: bản địa, Âu - Mỹ.

“Luang Prabang vẫn còn những nhà khách 5 USD/đêm nhưng cũng đã có những khách sạn 60 USD/đêm như Apsara, 3 Nagas, Villa Santi..."; "Trở lại lần này tôi thấy số Hoa kiều mở nhà hàng tăng vọt. Nhiều cư dân Luang Prabang đã bán nhà cửa cho họ và chấp nhận rời khỏi khu trung tâm vì cho rằng đã bán được giá cao...

Sau người Hoa là người Pháp và người Thái"; "Người dân địa phương đang đánh đồng nhà gỗ với sự nghèo khó và xem nhà bê tông là sự phát triển..."; "Nhưng UNESCO đã điều tra xếp 642 nhà cổ vào danh sách được bảo vệ để ra những quy định nghiêm ngặt trong trùng tu và xây dựng mới. UNESCO, Pháp và EU đã viện trợ 50 triệu USD để bảo vệ các di tích của Luang Prahang..."; v.v...

Tôi vừa lắng nghe những lời bình luận chắp nối vừa theo dõi cô gái địa phương chèo chống chiếc thuyền gỗ ngược dòng sông Mê Kông đỏ ngầu phù sa mà tự nhủ Luang Prabang là nơi những giá trị văn hóa đang bị săn đuổi.

Theo dulich.tuoitre.com.vn



Bài viết liên quan
Đến cố đô Luang Prabang
Luang Prabang - Nơi sắc vàng bị săn đuổi
Luang Prabang - Cố đô bên dòng Mê Kông




Hình ảnh liên quan

Hình ảnh Canh dong lua ngoai o Luang Prabang.jpg - Luang PrabangHình ảnh Chợ Luang Prabang - Luang PrabangHình ảnh Khat thuc.jpg - Luang PrabangHình ảnh 2007 Luang Prabang mercato 0179.JPG - Luang PrabangHình ảnh Song Nam Khan.jpg - Luang Prabang
Xem tất cả hình ảnh...