Vườn Quốc gia Ba Bể

Bài viết

Đến với Ba Bể



Hình bài viết Đến với  Ba Bể

Đối với du khách, quần thể rừng quốc gia Ba Bể luôn ẩn chứa những điều kỳ bí, hoang sơ qua những câu chuyện kể mang màu sắc huyền thoại.  Ngoài ra, Ba Bể còn thu hút khách phương xa bởi cảnh quan thiên nhiên được ví như viên ngọc bích của vùng Đông Bắc.

Từ Phủ Thông (huyện Bạch Thông, tỉnh Bắc Kạn) lên đến Ba Bể phải vượt qua 3 con đèo: Vi Hương, Mỹ Phương và Chu Hương. Tên có vẻ mỹ miều của những con đèo hoàn toàn tương phản với cảnh quan khắc nghiệt và hiểm trở ở nơi đây.Những dãy núi cao ngất với rễ cây chằng chịt, bên kia là những dãy taluy chênh vênh trên thung sâu thăm thẳm.

Sau gần 3 tiếng vượt đèo, chúng tôi đã đến thị trấn chợ Rã, huyện Ba Bể. Đổ hết con dốc ở Đồn Đèn là đến rừng Ba Bể. Qua khỏi dãy nhà nghỉ của Ban quản lý rừng Ba Bể, xuôi theo con đường tráng nhựa, một bên là vách núi, bên kia là những cây đại thụ và rừng tre nứa, Ba Bể hiện ra trong trong màu xanh ngọc bích của nước hồ mênh mang. Hồ Ba Bể nằm trong khuôn viên của xã Nam Mẫu, bao gồm hai thôn Bó Lù, Pác Ngòi, nơi những cư dân người Tày sinh sống. Chạy theo đường vòng cung, từ bến đò Buốc Lốm sang đến bến đò chính, bến hồ Ba Bể, tôi xuống đò vào bản Bó Lù, khi màn đêm vừa buông xuống. Trên mặt hồ chỉ còn nghe tiếng mái chèo khua nước, vài cánh chim đêm bay về tổ càng làm cho cảnh vật cô liêu hơn.

Qua đò, đi bộ thêm 1km, tôi đã đến được bản người Tày. Nhờ phát triển du lịch Ba Bể nên đời sống của người dân nơi này khấm khá hẳn lên. Ông Nguyễn Văn Đằng, lái đò ở đây và cũng là chủ của những ngôi nhà sàn rộng lớn cho du khách trọ, mang ra một bình rượu ngô và vài tảng thịt heo mọi nướng lấy trên gác bếp xuống để đãi khách. Tợp vài chén rượu ngô, giữa bản làng hoang vắng, những mệt mỏi sau một chuyến đi dài dường như không còn nữa, những mẩu chuyện hoang đường về hồ Ba Bể của ông Đằng đã theo tôi vào giấc ngủ, trong nỗi háo hức chờ sớm mai lên để khám phá Ba Bể.

Sớm mai ở Ba Bể là những màn sương. Khi mặt trời chưa ló dạng, chúng tôi bắt đầu đi thuyền vào hồ. Hồ được gọi là Ba Bể vì có ba nhánh sông lớn hợp lưu lại mà thành. Ba nhánh sông này gọi là Pé Lầm, Pé Lù, Pé Lèng (tiếng Tày “Pé” có nghĩa là hồ). Hồ có tổng diện tích 6.000m2, độ sâu từ 25 - 35m, ở độ cao 150m so với mực nước biển. Xung quanh hồ là những cánh rừng nguyên sinh và dãy núi đá vôi bao bọc. Gắn với hồ là quần thể du lịch Ao Tiên, đảo Pò Giả Mải (đảo Bà Góa), động Puông, thác Đầu Đẳng… đang chờ du khách thích mạo hiểm đến khám phá. Khó có thể diễn tả hết vẻ đẹp hoang sơ, bình yên của nơi đây. Có lẽ thiên nhiên đã dành quá nhiều ưu đãi cho vùng đất này, nơi du khách có thể khám phá với nhiều cảm xúc khác nhau.

Từ Pé Lèng chảy xuôi chừng 800m, dòng sông Năng xuyên qua khối núi đá vôi Lũng Nham tạo ra động Puông dài 300m, cao 30m, nhũ đá muôn hình vạn trạng, huyền ảo, lung linh. Những đợt bào mòn hàng triệu năm của con sông thời gian vào dãy núi đá vôi đã tạo nên động Puông kỳ bí. Dòng sông như uốn mình qua những khúc quanh hẹp trong lòng hang, luồn dưới những rèm thạch nhũ kỳ lạ. Giữa lòng thạch động, những giọt sữa của núi cứ tí tách rỏ xuống dòng sông tạo thành những tiếng vang trong màn đêm mờ ảo khiến du khách chuyển từ trạng thái bình yên sang hồi hộp. Cảm giác sợ chỉ tan biến đi khi ánh sáng mặt trời xuất hiện bên kia cửa động.

Rời Ba Bể, lòng du khách cứ bồi hồi, bởi nghe nói một trăm năm nữa sẽ không còn hồ Ba Bể, do phù sa bồi đắp. Nguyên nhân của dự báo này là nạn chặt phá rừng khiến đất bị sạt lở, trôi vào lòng hồ, dù trong thời gian qua tình trạng phá rừng ở đây đã giảm. Một trăm năm là bao? Nhưng để Ba Bể mãi là viên ngọc xanh của nhân loại, có lẽ thời gian dành cho việc bảo tồn phải hơn một thế kỷ.

Theo dulich.tuoitre.com.vn



Bài viết liên quan
Những người giữ rừng ở Ba Bể
Đến với Ba Bể




Hình ảnh liên quan

Hình ảnh Vườn Quốc gia Ba Bể 1 - Vườn Quốc gia Ba BểHình ảnh Vườn Quốc gia Ba Bể 2 - Vườn Quốc gia Ba BểHình ảnh Vườn Quốc gia Ba Bể 3 - Vườn Quốc gia Ba Bể