Di độngNhúng SkyDoorFacebookEnglishCác viện bảo tàng lớn luôn luôn là những địa điểm du lịch đắt khách ở mọi nơi. Ai cũng có những chủ đề yêu thích riêng, nhưng có những bảo tàng đơn giản là thích hợp cho hầu như tất cả mọi người. Hình như trước giờ cứ mỗi lần đi chơi đâu có dịp là lại đi vào bảo tàng (một cách hứng thú chứ không bị ép buộc tâm lý như hồi học cấp 2). Lang thang ở New York đến gần 1 tuần nên tui cũng thăm thú được 2 cái bảo tàng lớn nhất ở đây: New York Museum of Natural History và The Metropolitan Museum of Art (theo thứ tự nằm bên trái và bên phải của Center Park—công viên trung tâm lớn nhất thế giới).
Bảo
tàng nào cũng to đùng, đi hết cả buổi cũng chỉ là "cưỡi ngựa xem
tranh/thú" mà đã mệt đứt hơi rồi. Khúc cuối của mỗi bảo tàng là điệp
khúc: vào phòng, liếc mắt tìm ghế, ngồi xuống uống miếng nước, thở cái,
rồi mới nhìn 1 vòng xem cái nào đáng xem mà gần gần thì lết lại trầm
trồ/chụp ảnh rồi lết tiếp sang phòng tiếp theo.
Cái
bảo tàng tự nhiên học cao 4 tầng hoành tráng (nhưng có lẽ vẫn chưa to
bằng cái ở London) chứa đủ các mẫu vật to như thật (hình) của các loài
thú 5 châu. Ngoài ra, nơi đây còn trưng bày về con người và các nền văn
hóa cổ đại. Nó có 1 nửa tầng 2 trưng bày hiện vật về các sắc tộc châu Á
mà 3 thằng tìm lòi mắt cũng chẳng thấy có 1 chữ, 1 hình nào liên quan
đến VN, trong khi bọn khựa Tàu/Nhật hay thậm chí người Myamma cũng được
cho 1 góc tương đối. Chắc tại văn hóa/quần áo/đồ dùng của chúng ta toàn
là sao chép của các nước láng giềng hmm. Không để cho tự tôn dân tộc
lấn át tinh thần nghiên cứu khoa học, chúng tôi bấm máy liên tục chụp
những thứ được trưng bày làm tư liệu nghiên cứu cho con cháu đời sau.
Kết quả là gần 200 tấm hình trong vòng chưa đầy 4 tiếng (làm cục pin
mới sạc hồi sáng hết sạch, ko chụp được hình em Loan “xỉa chào” )
Cái bảo tàng nghệ thuật thì chỉ có 2 tầng, nhưng rộng hơn cái kia. MET có lẽ là nổi tiếng nhất ở New York vì NY là trung tâm của nghệ thuật thế giới. Cái trò mua bán tranh ảnh này là một ngành kinh doanh béo bở của giới trung/thượng lưu. Tất cả mọi tác phẩm trưng bày ở đây đều là nguyên tác vậy mà lúc đầu tui còn tưởng nó chép 1 số tranh về để trưng bày vì nhiều tấm cứ như đã thấy ở các bảo tàng khác rồi (thật là điên loạn).
Có lẽ con mắt thẩm mỹ của tui hơi bị lệch lạc nên không thấy hứng thú lắm với cái bảo tàng này. Nói chung được chụp hình thoải mái (nhưng ko được bật flash--ặc ặc, tui bị nhắc nhở đến 4 lần lol) nhưng những tác phẩm tui thấy đáng chụp thì đều ở trong những khu cấm chụp ảnh. Mặc dù vậy cũng chụp được khoảng chục tấm (chủ yếu là tượng) các tác phẩm với tư thế hứng khởi về khoe với Tấn mama. Hi vọng mama tìm thêm được nguồn cảm hứng để tiếp tục sáng tác những bức ảnh dâm tiện của mình.
.| Bảo tàng lớn ở New York city |