|
Hoàng
hôn thì nơi đâu bạn cũng có thể thấy, nhưng được ngắm mặt trời lặn trên
một ngọn đồi cao thì có lẽ không phải lúc nào cũng có được. Vì thế,
chúng tôi đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho chuyến đi tìm mặt trời khi
bóng ngả xế chiều từ lúc bữa cơm trưa trong bụng vẫn còn lưng lửng.
Chúng tôi ngồi trên xe nhưng mắt lại luôn hướng về phía ánh sáng chói
lọi ở chân trời. Lúc gần đến nơi, chúng tôi ngạc nhiên khi thấy từng
đoàn xe lũ lượt kéo về chân đồi Phnom Bakheng để ngắm hoàng hôn. Không
gian dường như quá tải với lượng hành khách đông đúc, tiếng gọi nhau í
ới, tiếng bước chân vội vàng vang lên khắp nơi. Ai cũng muốn mục kích
chút ánh sáng còn sót lại khi màn đêm dần buông xuống.
Ði tìm cái đẹp
Nằm trong quần thể kiến trúc các ngôi đền của Angkor, Phnom Bakheng là
ngôi đền của đạo Hindu, được xây dựng trên ngọn đồi cao vào cuối thế kỷ
IX trong suốt thời gian trị vì của Vua Yasovarman. Nằm chót vót trên
đỉnh, ngôi đền chiếm một vị trí tuyệt đẹp khi ánh nắng chiều dần buông
từ đỉnh đến chân đồi rồi tắt hẳn. Khi trèo lên đỉnh đồi, tất cả chúng
tôi đều dán mắt vào con đường ngoằn ngoèo đông người. Có lẽ đây chính
là trở ngại đầu tiên khi bắt đầu cuộc hành trình ngắm hoàng hôn.
Những
mô đá nhấp nhô rải khắp nơi, hai bên là những cành cây xanh nhè nhẹ
đung đưa theo gió. Con dốc thoai thoải nhưng gập ghềnh đã lấy đi sức
lực của nhiều người, khiến họ phải bỏ cuộc khi chưa chạm chân đến bậc
thềm đầu tiên của ngôi đền. Những tiếng thở hổn hển, nụ cười như mếu
khi vượt qua quãng đường không đầy 200 m nhưng thật khó đi. Nhiều người
phải dừng chân 3-4 lần mới lên được đến đỉnh đồi.
Ngôi đền đón chúng tôi trong một hình hài hoang tàn, ngổn ngang những
phế tích, như nhiều ngôi đền được xây dựng cách nay bao nhiêu thế kỷ.
Những tảng đá nằm chỏng chơ, cột kèo và những bậc thềm đã bị bào mòn
bởi thời gian. Cái còn sót lại của ngôi đền trên đồi Phnom Bakheng này
là con đường dẫn lên đỉnh với một chuỗi những bậc tam cấp nhỏ xíu chỉ
vừa bàn chân đặt ngang. Chân móng của ngôi đền với những tảng đá nằm
xếp chồng lên nhau thẳng đều tăm tắp như vẫn còn nguyên vẹn dưới lớp
rêu phong phủ kín xung quanh. Kiến trúc ngôi đền được xây dựng theo
kiểu kim tự tháp gồm bảy tầng chồng lên nhau với khoảng 4 km đường hào
bao bọc xung quanh và 200 m chiều rộng. Ngôi đền như là tâm điểm của
một quần thể những khối đá đủ kích cỡ nằm san sát nhau tựa bức tường
thành. Ðể lên đến đỉnh, mọi người đều phải nghiêng hẳn một bên, cúi rạp
người, bám víu vào những tảng đá phủ rêu trơn trượt.
Người ta bám vào người bên cạnh hay bất cứ cái gì trên đường để trèo
lên từng bậc thang thẳng đứng. Tôi chợt nhận thấy, hình ảnh những con
người nghiêng mình cố bước lên những bậc thang dường như là một sự sắp
đặt của tự nhiên, nhắc nhở con người tỏ lòng thành kính đối với các vị
Thần Thánh. Ngộ nhỡ có ai đó không nhớ đến điều này cũng không phải
phạm tội thất kính.
Trên đỉnh Phnom Bakheng
Ngọn gió đầu tiên tôi đón nhận trên đỉnh đồi như một liều thuốc bổ sau
khi mất gần 30 phút trèo lên. Ðồi Phnom Bakheng bây giờ chẳng còn một
thử thách nào nữa. Chúng tôi hòa vào dòng người đi về phía Tây của đỉnh
đồi. Trên khắp những bờ kè đá là du khách đủ mọi sắc tộc đang ngồi bên
nhau như những người bạn, miệng nói nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía
những tia sáng le lói sau đám mây dày đặc. Không gian càng rộn rã hơn
với tiếng cười, tiếng lách cách của những chiếc máy ảnh bấm liên tục
lưu lại khung cảnh thiên nhiên xung quanh.
![]()
Ðược ngắm nhìn mọi thứ từ trên cao sẽ mang lại cho bạn cảm giác lâng
lâng khó tả. Gió và không khí trong lành, mây và ánh sáng hòa quyện với
nhau, những con người xa lạ ngồi bên nhau, cùng chiêm ngưỡng tạo tác
của thiên nhiên. Khi ánh sáng dần ló ra khỏi đám mây, nhiều tiếng ồ lên
ngạc nhiên, thích thú. Tiếng máy ảnh không ngớt vang lên "chộp" lấy
khoảnh khắc đẹp trước mắt. Tôi biết rằng: hoàng hôn của ngày hôm nay
khác với hoàng hôn của ngày hôm qua và chắc chắn sẽ không giống với
ngày mai. Mỗi khoảnh khắc của hiện tại sẽ không bao giờ lặp lại lần thứ
hai. Cũng như tôi và bạn đang nhìn thấy một thứ ánh sáng diệu kỳ mỗi
ngày trên bầu trời, đón nhận nó, để có thêm được một thứ vitamin cho cơ
thể, thêm một làn da rám nắng khỏe khoắn, thêm một chút cảm xúc mới khi
buổi chiều dần xuống, ánh sáng tỏa rực cả một góc trời.
Một lần được ngắm hoàng hôn trên đỉnh đồi Phnom Bakheng cao cao là một
lần thấy cuộc sống vẫn còn cần có những phút giây yên bình, cần được
điểm tô bằng những khoảnh khắc đẹp của tạo hóa. Ði nhiều, nhưng đôi khi
chỉ cần một lần, một lần được đắm chìm trong cảm xúc dâng trào khi ánh
hoàng hôn buông xuống cuối chân trời cũng có thể trở thành phút thăng
hoa cho tâm hồn người nghệ sĩ.
Nhưng với tôi, phía sau ánh hào quang của mặt trời đang khuất dần kia
là bóng dáng một ngôi đền cổ đang mai một theo thời gian. Khoảnh khắc
này tựa như ranh giới mong manh giữa quá khứ và hiện tại.
TRẦN VŨ HÙNG
|