Dân vùng cao vốn quen uống nước suối, nước mạch, vì đó là nguồn sữa của đất.
Đương
buổi cày nương giữa nắng trưa, hay đương cuộc hành trình đường xa, gặp
một con suối reo vui giữa rừng, gặp một mạch nước nhỏ từng giọt tí
tách, ta ngắt một tàu lá, khum lại, hứng lấy nước mà uống, nước mát
lạnh chạm vào cơ thể, làm cho cơn khát dịu lại, tinh thần sảng khoái
hẳn lên.
Đi suốt ngày Trời nắng chang chang Bỗng tìm thấy mạch nước nguồn ngầm trong vắt Vục đầu xuống Lại xốc ba lô bước tiếp đường dài Mỗi
một con suối, mỗi một mạch nước có vị ngọt riêng. Cũng như mỗi người,
mỗi vùng có nết tính, sắc thái khác nhau. Bởi thế mà rượu - sự thăng
hoa của ngũ cốc và nước ở mỗi vùng, mỗi lòng mạch có hương vị và độ mặn
nồng, đắng cay riêng. Ở Tắc Kô có một mạch nước như thế!. Theo con
đường ngoằn ngoèo từ thị xã Lào Cai vào thị trấn nghỉ mát Sa Pa, qua
khỏi địa phận Mường Tiên, theo tiếng địa phương, vùng đất dễ gây ấn
tượng bởi con suối trong vắt, ngay cạnh bờ suối có một gốc cây đa bây
giờ đang có nguy cơ lụi tàn mà khách bộ hành thường thắp hương cầu may,
có một mạch nhỏ khiêm nhường chảy rỉ rả không làm cho ai để ý. Bên cạnh
đó, là một ngôi nhà, mái ngói phủ đầy rêu phong. Mạch nước ấy khiêm
nhường như thế, nhưng nghe nói không biết có đúng, nó đang chiếm lĩnh
một vị trí trong viện bảo tàng ở nước Pháp? Vì chính mạch nước ấy đã
từng là nguyên liệu dồi dào của hãng nước khoáng Đông Dương xưa kia!.
Theo vietnamtourism.com
|