Giáo đường Pháp thế kỷ 19 này vĩnh viễn liên hệ với khu tụ hội của nhà
văn và họa sĩ thế kỷ 19. Người ta xây dựng Thánh đường với mục đích
dâng thánh tâm lên Jesus Christ, tượng trưng cho tình yêu cứu thế. Bởi
vậy cho tới tận bây giờ, giáo đường vẫn là nơi thu hút những người hành
hương.
Giáo đường Thánh Tâm (Sacre Coeur) sừng sững trên vùng
đất cao của một gò nhỏ, tức Montmartre, mặt bắc trung tâm thành phố
Paris, nhưng nó lại chịu ảnh hưởng của giáo đường lớn Saint Florent ở
Berry phía tây nam.
Giáo đường Saint Florent là một ngôi giáo
đường kiểu Byzantime không tầm thường, xây dựng cuối thế kỷ 12. Nó có 5
nóc tròn, có phần giống nhà thờ Saint Marc ở Venise. Vào thế kỷ 19,
giáo đường lớn Frent tiến hành sửa sang phục hồi đại quy mô, một trong
những kiến trúc sư phụ trách công tác trùng tu là Paul Abadie. Khi ông
được cử xây dựng giáo đường Thánh Tâm năm 1874, trong óc ông vẫn nghĩ
đến giáo đường Saint Florent. Tuy thế cũng có người oán trách Abadie
không những làm hỏng Saint Florent, mà còn kéo theo việc xây Thánh Tâm
không lấy gì làm đặc sắc.
Công trình này được sự giúp đỡ của
nhà nước, nó có điểm tượng trưng giống như nước Pháp sau thất bại trong
chiến tranh Phổ Pháp 1870-1871 khôi phục lại niềm tin. Công xã Paris
khởi nghĩa sau chiến tranh, là bắt nguồn từ vùng đất cao Montmartre,
nên xây thánh đường ở đây cũng là để kỷ niệm phong trào khởi nghĩa.
Được sự tán đồng của tập đoàn thống trị Thiên chúa giáo La Mã, ngôi
giáo đường này được xây dựng với ý nghĩa tượng trưng cho sự sám hối của
toàn thể quốc gia.
Vật liệu đá cần cho việc xây dựng giáo
đường mới được chuyển đến từ thành lũy Landon. Những khối đá trùm lên
toàn thể kiến trúc ánh sáng màu trắng, tạo thành nét đặc sắc của giáo
đường này. Những ngày đầu, công trình tiến triển chậm chạp, bãi khai
thác đá thạch cao dùng để chế tạo thạch cao chín khiến cho việc xây
dựng nền móng thêm phức tạp. Năm 1891, nơi đây được dùng để tiến hành
hoạt động tôn giáo, nhưng phải đến 1919, giáo đường mới chính thức hoàn
thành.