Cafe Vỹ Dạ Xưa là sự chắt lọc tinh tế của chủ nhân khi muốn tạo nên vẻ
đẹp thiên nhiên mang tính ngẫu hứng trong một không gian đầy thơ mộng.
Những
tia nắng từ bầu trời được chắt lọc qua những kẽ lá hay chỉ là một tiếng
chim hót cũng đủ để làm lay động lòng người. Khen cho chủ nhân của nó
đã khéo léo khi sắp đặt trang trí không gian Vỹ Dạ Xưa. Với đôi quang
gánh, chiếc cầu kiều bắc qua con suôi nhỏ, những bức tranh và cả những
vật dụng đều gợi nhớ đến một chút cổ xưa.
“Sao anh không về chơi thôn Vỹ” – Vâng, câu thơ ấy vẫn như thúc
giục, như mời gọi, như gợi nhớ để cho những ai muốn được ngồi trong
ngôi nhà rường cổ xưa hay dưới những bóng cây để thưởng thức một tách
trà, ly café để ngắm hoa nở, nghe chim hót, nghe những khúc nhạc êm
đềm, sâu lắng về Huế, hay những tình khúc bất tử của Trịnh Công Sơn,
Ngô Thụy Miên. Và hơn nữa, ở đó bạn có được một không gian cho mình –
không gian Huế trong lòng Vỹ Dạ Xưa.
Đêm buông xuống, dòng Hương như trôi chậm lại, Vỹ Dạ Xưa như trầm
mặc hơn, như một ngôi nhà thân thuộc để cho những ai muốn tìm về, muốn
rũ bỏ chút nặng nề của cuộc sống để bước vào chốn không gian yên bình.
Về với Vỹ Dạ Xưa bạn như đang về với cõi riêng của chính mình.