Bài viết
Mưa Huế

Vậy là tôi không còn được đi cùng những cơn mưa Huế dưới những nhịp Trường Tiền như ngày xưa. Cái ngày xưa đầy kỷ niệm ấy! Cơn mưa Huế thật khéo gói ghém, giấu kín vào mọi vật lời kể lể muôn thuở khó dứt về những nỗi niềm riêng của mình. Hạt mưa rớt rơi ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác. Thế rồi ưu tư ôm trọn cả một mùa đông giá lạnh. Sợi mưa giăng lưới trắng trời trắng đất, mênh mông sâu thẳm cùng đất trời, bất tận len lỏi vào lòng người từng chút một từng chút một như thế. Mưa vấn vít mái hiên, con phố nhỏ chợt già đi một chút. Mưa hay chính là nỗi lòng mình tự hát. Rồi thản nhiên không, cơn mưa cứ việc giăng lưới hư vô từ trời cao xuống đất thẳm, vào dòng Hương. Thế mới biết cái tình và những nỗi niềm riêng của con người Huế, cơn mưa Huế thật khó giấu. Và một mùa mưa nữa lại đến. Tôi đi giữa đất trời Hà Nội bỗng thèm lắm được nghe những tiếng “răng, rứa, dạ, thưa” ngọt ngào của Huế mình, bỗng thèm lắm được lang thang trên những con đường dệt đầy mưa rơi và cỏ dại như ngày xưa. Những khúc quanh nhỏ lắm, những con đường vắng lắm! Ai bất chợt cầm tay ai... Đường vào Đại Nội kết đầy những lá phượng mỏng dính, chỉ chực búng tách một cái, thế là tan vỡ cùng cơn mưa. Dòng Hương vẫn nhẹ nhàng trôi, dịu dàng như mặt lụa êm dịu chiều lòng. Cơn mưa như một thi sĩ của ngàn xanh nặng tình ai giữa ngàn sắc thiên nhiên gợi lòng quê hồn hậu. Ánh mắt ai thân thương, ấp e sau chiếc nón Huế. Chợt yêu quá một buổi chiều... Yêu cái màu xanh của thôn Vĩ, cái nâu thầm lặng của màu đất, núi Ngự, bến Văn Lâu. Và yêu lắm cái màu tím thủy chung son sắt, chở đầy những cơn mưa Huế qua bao tháng ngày. Chiều nay Hà Nội mưa rơi, nghe câu hát “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ...” lại dậy lên cơn thèm khát được đi trong cơn mưa Huế xứ mình... Đình Hiền Trang
http://vn.360plus.yahoo.com/Huetourist-info/article?mid=61
Bài viết liên quan
Xem tất cả bài viết...
Hình ảnh liên quan
Xem tất cả hình ảnh...