Bài viết
Huế
Huế không phải là một thành phố lớn. Một buổi chiều thả bộ qua cầu Trường Tiền, đi về Thành Nội có chút gì êm ả trong lòng.
![]()
Một góc thành cổ yên bình
Tôi lắng nghe nhịp bước chân mình men theo thành cổ. Những con đường ở
Huế đều nhỏ. Cứ nghĩ mỗi con đường sinh ra để đưa người ta đến nơi cần
đến. Và mỗi người, sang hèn thế nào, cũng cần một con đường để tìm về
bản ngã của chính mình.
![]()
Hoàng hôn trên cầu Trường Tiền
Một lần lang thang như thế, tôi đã ghé chân vào một quán cà phê nhỏ và
bình dị. Quán nhìn ra không phải Ngọ Môn đài các mà là một cổng thành
nhỏ. Trong cái quán tranh tre nứa lá thứ thiệt chứ không phải tỉnh
thành giả bộ đó, một vài người khách trầm như Huế đếm từng giọt cà phê
rơi.
![]()
Thoáng nụ cười xứ Huế
Buổi tối, Huế vắng người. Chỉ 9,10 giờ đường phố đã vắng hoe. Có một
khu hàng ăn chỉ đến tối mới họp ngay trong Thành Nội, bán thứ bánh canh
cay xe của Huế, mỗi quán hai, ba ngọn đèn dầu. Trên nền sừng sững của
tường thành sẫm tối, những ngọn đèn đỏ quạch, thông phong ám khói gợi
nhớ về cái chợ Âm – Dương huyền ảo, nơi người đã khuất, kẻ đang sống tỏ
tường mặt nhau.
![]()
Khu phố leo lét ánh đèn
Đừng tìm những gì là phù hoa, hào nhoáng. Huế bình dị và thâm trầm, cho mỗi người lắng nghe chính mình trong mỗi bước phiêu du.
![]()
Duyên dáng con gái Huế
Theo Citilink
Bài viết liên quan
Xem tất cả bài viết...
Hình ảnh liên quan
Xem tất cả hình ảnh...