Di độngNhúng SkyDoorFacebookEnglishThiên nhiên đã ban tặng Đà Nẵng những gì tốt đẹp nhất cho một thành phố để ở và để tận hưởng những niềm vui lành mạnh. Con sông Hàn làm nền cho các dãy phố ven bờ, luôn mang lại gió mát và hơi ẩm làm dịu đi cái nắng nhiệt đới oi ả.
Một dải bờ biển ôm hẳn vùng phía đông của thành phố với những bãi tắm cát trắng, trong vắt nước xanh: Mỹ Khê, Tiên Sa, Bắc Mỹ An, Non Nước, Thanh Khê, Nam Ô... Những dãy núi bao quanh thành phố cùng với Ngũ Hành Sơn, đèo Hải Vân và rừng quốc gia Sơn Trà đưa người ta hoà trộn vào thiên nhiên để cảm nhận được sự gần gũi giữa con người cùng cây cỏ. Còn một hạnh phúc lạ lùng nữa chỉ của riêng Đà Nẵng: vừa vùng vẫy giữa nóng bỏng sóng biển, chỉ cần qua khoảng 30 cây số, người ta đã rơi vào cái mát lạnh ôn đới của Bà Nà, giữa một thảm thực vật mênh mông xanh, thầm lặng và bí ẩn.
Trong thành phố, bên cạnh những ngôi nhà còn mang đậm nét của một thời chiến tranh, đã xuất hiện nhiều đổi thay. Những con đường phủ bóng cây xanh, đường Lê Lợi của tuổi học trò tràn đầy hoa phượng, đường Bạch Đằng ven sông rất nhiều bằng lăng tím, đường Hoàng Diệu toàn hoa sữa còn non nên chưa ngát hương thơm... Rất nhiều ngôi nhà mới xây với đường nét mềm mại, những chi tiết trang trí tinh tế, duyên dáng, biến những con đường mới mở thành những khu phố tiêu biểu cho gương mặt thành phố thời hoà bình.
Trong thành phố chỉ có 600.000 dân ấy, người ta hầu như đều biết nhau, hoặc ít hoặc nhiều, và từ đó hình thành một thứ văn hoá phổ biến rất tự nhiên. Quyển sách nào hay người ta đều đọc, bộ phim, vở kịch, đêm ca nhạc nào chất lượng, người ta đều xem, có sinh hoạt văn hoá tinh thần nào hấp dẫn, người ta đều góp mặt, có quán cà phê, quán ăn nào nổi tiếng, người ta đều đều tới thưởng thức... Chính nhờ thế, những sinh hoạt văn hoá - thể thao tổ chức ở Đà Nẵng đều có được một công chúng vô cùng lý tưởng. Nhiều festival phim đã qua đi, nhưng những người làm điện ảnh vẫn luôn nhớ lại festival Đà Nẵng năm 1984. Những nhạc sĩ nổi tiếng với bao nhiêu lần trình diễn trước khán giả như Trịnh Công Sơn, Phú Quang đều khó lòng quên được ấn tượng mà khán giả Đà Nẵng đã để lại trong những đêm tác giả của mình...
Ngoài nền văn hoá được tổng hợp giữa thiên nhiên, lịch sử và con người ấy, Đà Nẵng còn là mảnh đất mở của cảng biển, là nơi tiêu thụ cho những làng nghề dâu tằm tơ lụa, chạm gỗ, đúc đồng, đóng thuyền, làm mắm... là cái tai của những tuồng hát bội, những điệu bài chòi, gò khoan... Người yêu Đà Nẵng vẫn yêu nhất nét bình yên thân thiện của thành phố bên bờ sông Hàn và vẫn mong dù có những đổi thay không tránh được, đây sẽ vẫn là nơi mà khi đến người ta muốn ở lại còn khi đi người ta muốn trở về.
Theo vnexpress.net