<wml><card id="XML" title="Khajuraho"><p><a href='../place/3419?parent=2341&amp;page=-1'>Quay lại</a></p>Đến một thành phố nhỏ ở cao nguyên miền trung bắc Ấn Độ, bạn sẽ lạ vào một thế giới khác. Tuy thành phố này cũng có lịch sử hàng nghìn năm như Venice nhưng ở đây không có kênh rạch chằng chịt, cũng không ngựa xe đông đúc. Cả thành phố như chìm trong chết chóc, hầu như không còn ai biết đến nơi đây. Nếu như không có các nhà thám hiểm Phương Tây tìm đến đây thì sợ rằng không ai biết đến sự tồn tại của nó.   Nơi đây có một hồ nước gần như cạn trơ đáy. Đây hình như là nguồn nước sinh tồn của một vương quốc cổ khi xưa. Ngoài ra là một thảo nguyên mênh mông hoang tàn, núi đá và những thực vật chịu đựng được nắng hạn là chủ nhân vùng đất này. Có lẽ do khí hậu nên môi trường nơi đây gần như được bảo toàn. Nơi đây còn có ngôi đền về giới tính nổi tiếng của người dân sông Hằng với cái tên Khajuraho. Kiến trúc của Khajuraho không giống với ngôi chùa linh thiêng của Ấn Độ tại Singapore. Đó là ngôi đền mang kiến trúc của miền Nam Ấn Độ còn Khajuraho lại mang phong cách kiến trúc của miền Bắc Ấn. Điểm chung lớn nhất giữa chúng là nhìn bên ngoài trông chúng đều lộn xộn như nhau, điều này lại tương phản với kiến trúc của người Hồi giáo. Nhưng nhìn kỹ bạn sẽ cảm nhận được vẻ đẹp đằng sau những cái lộn xộn đó. Bề mặt kiến trúc được bao phủ bằng những bức tượng tinh xảo đến phức tạp. Giống như nhiều ngôi đền nổi tiếng ở Ấn Độ, Khajuraho nằm ở nơi cách xa làng xóm. Bao quanh hàng trăm mét vuông là rừng rậm hoặc thảo nguyên.  Chùa chính của Khajuraho được xây dựng tại khu vực trung tâm, hơn 20 ngôi đền lớn nhỏ nằm rải rác trên bình nguyên trong phạm vi 6km2. Vốn nơi đây có hơn 80 ngôi chùa nhưng trải qua bào mòn của thiên nhiên, hpn 50 ngôi chùa đã bị sụp đổ. Những quần thể kiến trúc còn tồn tại được chọn làm di sản văn hoá thế giới. Vì thế nhiều khoản tiền đã rót vào đây để duy tu và bảo dưỡng chùa chiền. Những ngôi chùa hiện giờ chúng ta nhìn thấy khác hẳn so với khi mới phát hiện ra.  Nơi đây đã từng là một vương quốc hùng mạnh của miền Bắc Ấn Độ. Hơn 20 ngôi đền nằm rải rác nhưng tập trung ở ba hướng chính. Trong đó ngôi đền nằm hướng Tây là nổi tiếng nhất, cũng là ngôi đền to nhất. Để vào đền phải qua một cây cầu, đứng trên cầu có thể nhìn thấy hồ nước đang cạn khô. Đến mùa mưa hồ mới tích được ít nước. Từ đây cũng có thể nhìn thấy đỉnh tháp xa xa. Kiến trúc của Khajuraho chịu ảnh hưởng đậm nét của kiến trúc Ấn Độ. Đó là tượng được khắc từ dưới lên trên, từ thô ráp đến tinh xảo, từ con người, động vật đến thần tiên, các tầng lớp được phân cấp rõ ràng. Điểm khác biệt ở Khajurah là dù ở thế giới phàm trần hay tiên cảnh thì phần lớn họ đang trong tư thế âu yếm nhau. Hơn thế nó còn được biểu đạt muôn hình vạn trạng, thậm chí cả động vật đang giao phối cũng có. Ngay cả những vị thần tiên nếu đang không ở tư thế âu yếm nhau thì cũng liếc mắt đưa tình hay thân hình lả lơi. Nơi đây nổi tiếng bởi các bức tượng trong và ngoài chùa đều có liên quan đến sex. Có người cho rằng mục đích của người xưa làm vậy là để chống sét vì thần sét và trinh tiết ở Ấn Độ có liên quan mật thiết với nhau. Thần sét đại diện cho người con gái đồng trinh, vì vậy khi nhìn thấy những bức tượng như vậy, cô sẽ xấu hổ mà lẩn tránh. Trong ngôi đền này không chỉ một hai bức tượng có liên quan đến sex mà là hàng trăm, hàng nghìn bức tượng đều thế. Ngoài những tư thế giữa con người với con người còn có con người với động vật, hay vài người với nhau. Về những bức tượng giới tính ở đây, mỗi người có một cách lý giải riêng. Bản thân tôn giáo luôn cường điệu về giới tính, họ cho rằng đây là hiện tượng tiếp giáp với thế giới tiên cảnh. Ấn Độ giáo là một nền tôn giáo nguyên thuỷ. Bạn có thể nhìn thấy nhiều linh vật được thờ cúng có liên quan đến sex. Tuy đạo Hindu có bối cảnh như vậy nhưng thủ pháp biểu hiện rõ rệt thì hiếm khi nhìn thấy. Vì vậy nơi đây không chỉ thu hút khách nước ngoài mà khách bản địa cũng đông không kém. Điều này không có nghĩa Ấn Độ là một dân tộc phóng túng. Phần lớn người Ấn rất bảo thủ, ít nhất là biểu hiện bề mặt là như vậy. Đây chủ yếu là ý thức tư tưởng khi bị nghiêm cấm luôn mong muốn được thoát ra của tôn giáo. Đạo giáo Ấn Độ tồn tại đã lâu nên đến nay nó vẫn mang theo mình những dấu ấn của xã hội nguyên thuỷ. Ngoài thờ linh vật, đến thế kỷ 18 nhiều nơi còn giữ tục thờ người sống. Đây chính là hình thức gần nhất với tôn giáo nguyên thuỷ. Hoá thân của thần Shiva thường xuất hiện trước đền Shiva hoặc trong một gian đền nhỏ đối diện với đền Shiva, nếu không nhầm thì đó là một chiếc thủ lợn, nhưng đó là chiếc thủ lợn tinh xảo nhất mà bạn từng nhìn thấy.         Theo mangdulich.com </card></wml>