<wml><card id="XML" title="Đại thánh đường Duomo"><p><a href='../place/3125?parent=3056&amp;page=0'>Quay lại</a></p>Đại thánh đường Duomo, trung tâm tinh thần của thủ đô thời trang này, tôi đã lờ mờ hiểu được điều đó. Duomo, ngôi thánh đường mà Mark Twain gọi là “một tác phẩm thi ca bằng cẩm thạch”, ngôi nhà thờ lớn thứ ba ở châu Âu, sau thánh đường thánh Peter ở Roma và Seville ở Barcelona, được xây dựng vào năm 1386 và chỉ hoàn tất cho đến năm 1813.  Gần 500 năm, đủ để cho những người thợ điêu khắc tài hoa người Italia vẽ lên đá những đường nét tuyệt tác và kiến tạo nên sự vĩ đại của một kiến trúc ngoại thất với thật nhiều chi tiết điêu khắc hoa mỹ. D.H. Lawrence đã từng gọi là “một thánh đường bắt chước con nhím”, do những vách đá đầy những tượng thánh tuyệt mỹ nhưng dày đặc, trên nền những hoa văn lởm chởm và rối rắm của các họa tiết Gothic. Tuy nhiên, bên trong của thánh đường này thì trái ngược hẳn, bao la, sang trọng, vương giả nhưng vẫn tuân theo nguyên tắc tối giản.  Những hàng cột đá khổng lồ, chống đỡ cho năm cánh của thánh đường vĩ đại, đủ sức chứa được 40.000 người. Trong không gian rộng lớn của ngôi thánh đường này, người ta đã tính toán để sự cộng hưởng âm thanh đến mức tối ưu. Để khi những giai điệu thánh ca vang lên, dưới ánh sáng mờ ảo sau khi khuếch tán qua những tấm tranh kính màu tuyệt đẹp, người ta dễ dàng hướng lòng lên Thượng đế, Đấng được tin là alpha và omega, khởi nguyên của sự sống, tận cùng của sự chết.  Phải chăng, Verdi cũng đã từng suy tưởng như thế ở nơi chốn này, khi những giai điệu của bản Requiem bất hủ đang bay lượn trong tâm thức? Dân tộc Ý, mà Verdi là một đại diện, ắt hẳn phải yêu sự sống vô cùng, mới có thể day dứt về cái chết đến như vậy? Theo dulichhe.com</card></wml>