<wml><card id="XML" title="Venice"><p><a href='../place/3071?parent=3056&amp;page=-1'>Quay lại</a></p>Chúng tôi khăn gói đến Venice với một tâm trạng đầy lo lắng vì những chuyến đi dài dọc khắp nước Ý trước đó dường như đã vắt cạn hết sức lực của đoàn lữ hành.  Tám giờ đi bằng xe lửa, đến Venice vào lúc trời mùa hè nóng, còn đêm lại lạnh.  Dù sao thì “Một lần thấy Venice, sau đó hãy chết” (từ tiếng Hà Lan: Erst Venedig  sehen, dann sterben)! Lạc vào thế giới nướcSau khi nhận phòng nghỉ tại nơi cách Venice gần 30 phút đi xe bus, bắt chuyện  với một số bạn bè địa phương, chúng tôi biết rằng mình vừa có một quyết định  sáng suốt. Lý do là giá phòng ở Venice, dù cho chỉ là những nhà trọ nhỏ, cũng  đắt gần gấp đôi so với vùng lân cận. Venice vốn là một hòn đảo được nối với đất  liền bằng một con đường xuyên biển dài 4km nên là một thành phố trên nước. Trên “thành phố nước” đó, có nhiều cung điện tráng lệ từ nhiều thế kỷ trước,  những ngôi nhà phủ rêu cổ kính trên những con đường san sát như bồng bềnh theo  từng cơn sóng dập của thủy triều. Venice trở mình mang theo những dấu tích của  con người theo thời gian: 12 cây số bờ biển, 118 hòn đảo lớn nhỏ, 175 kênh đào  với tổng chiều dài lên đến 38km, 444 cây cầu, trong đó gần 180 cây từng được làm  bằng gỗ (sau này được xây lại bằng bê-tông).                             Cửa sổ nhìn ra biển Venice, phía xa là nhà thờ Marco      Phương tiện đi lại từ nơi này đến nơi khác trong thành phố là gondola, một  loại thuyền theo tiếng gọi của dân địa phương. Gondola dài khoảng 11 mét, đầu  hơi mỏm lên về phía trước. Khoang thuyền được chia thành những chỗ ngồi nhất  định. Ban đầu gondola có những hình dáng và nhiều màu sắc khác nhau, nhưng về  sau không biết vì lý do gì mà người ta thống nhất chỉ sơn một màu đen tuyền. Người chèo gondola gọi là gondoliere, trong bộ y phục thủy thủ sọc carô, đội  nón, thân hình cao lớn, đứng ngạo nghễ đằng sau đuôi thuyền. Gondola len lỏi  khắp các bờ kênh Venice, mở ra cho du khách thưởng ngoạn những khung trời, góc  cầu hay tòa nhà rong phủ. Những gondoliere trong mùa cao điểm có thể kiếm gần  500 euro (tức là hơn 10 triệu đồng) mỗi ngày. Người Venice lại không đi bằng  gondola, mà đi tàu bus và tàu taxi. Hai phương tiện này chỉ được phép chạy trên  những sông lớn, không được vào những kênh đào nhỏ trong thị thành và cũng chia  thành từng trạm chờ như xe bus. Chúng tôi mua vé bốn trạm đi tàu bus đến khu  trung tâm của Venice, nơi có quảng trường Marco và từ đó tiếp tục đi bộ khám phá  khu phổ cổ.                            Quảng trường Marco nhìn từ cửa biển     Độc đáo phố cổTại khu phố cổ Venice, vẻ đặc sắc văn hóa địa phương thể hiện qua từng con  đường, từng góc phố, từng cửa hàng mua sắm đã gây ấn tượng mạnh cho du khách.  Ngoài trạm bus và nhà ga chính bên ngoài, trong khu phố cổ vắng bóng tất cả  phương tiện giao thông, dù là thô sơ nhất. Ở đây người ta chỉ đi bộ trên những  con phố nối dài, lúc cắt thành những khúc quẹo nhỏ, lúc lại vươn mình theo tiếng  nhạc đâu đó của những người hát rong có thể dễ dàng bắt gặp trên khắp nẻo đường. Trên đường ngập tràn khách thập phương, nói với nhau bằng tiếng Anh, Ý, Đức,  Nhật, Trung... Đối với những người phương xa, có cảm giác như mấy trăm ngàn dân  ở đây không hiện hữu. Họ cũng giống như Venice, lúc ẩn lúc hiện, quyến rũ khách  bộ hành vào một thế giới kỳ lạ, thế giới mà chúng ta đã từng ngất ngây qua ngòi  bút của văn hào Thomas Mann trong tác phẩm Cái chết ở Venice những năm đầu thế  kỷ trước.                                      Nghệ sĩ đường phố       Thử mặt nạ - một đặc sản của Venice     Nhưng nét độc đáo của phố cổ Venice không dừng ở đó. Hiện nay, dân số ở phố  cổ (diện tích hơn tám cây số vuông) khoảng 66 ngàn người, nhưng nếu kể cả dân ở  các đảo và đô thị trên đất liền thuộc thì lên đến 275 ngàn người. Khoảng nửa số  dân Venice sống nhờ du lịch. Tôi có nghe một anh bạn địa phương kể rằng, ở đây  dù có bỏ tiền mướn khách sạn tốt mấy đi nữa, bạn cũng chỉ được ngủ trong căn  phòng với bốn bức tường cổ xưa. Toàn cầu hóa đang kết nối cả thế giới, mang  những giá trị phổ quát vươn trải khắp nơi, có lẽ vẫn còn chùn chân trước một  Venice sắt đá. Chính những căn nhà xiêu vẹo, những góc phố lúc ẩn lúc mờ, những  cây cầu bắc qua kênh đào như nối liền mạch máu này luôn tạo nên sự khác biệt. Kiến trúc tôn giáo và di sản thế giớiSẽ là thiếu sót nếu không nhắc đến những kiến trúc tôn giáo mà người dân  Venice có thể tự hào nói về quê hương mình như một biểu tượng. Văn minh đô thị  của nước Ý đã từng rực rỡ thế giới vào những thế kỷ trước. Cả thành phố có gần  100 nhà thờ, thánh đường lớn nhỏ. Nổi bật nhất là nhà thờ San Marco với độ vòm  cao nhất lên tới 99 mét, nằm ngay đường vào từ cửa biển lớn giống như người lính  gác biển. Được xây trong khoảng thời gian 1063-1073 và được trùng tu lớn vào  thời Phục hưng rồi vào thế kỷ XVII, giáo đường San Marco là một kỳ quan kiến  trúc thể hiện nhiều phong cách nghệ thuật khác nhau, cả Byzantin, Roman,  Gothique lẫn Phục hưng...   nbsp;                                Tấp nập nhưng chỉ toàn là du khách với nhau!      nbsp; San Marco là thánh vật quốc gia của Cộng hòa Venice cho đến năm 1797 và từ  năm 1807 là nhà thờ chính tòa của Venice. Nơi đây cũng đóng một vai trò trung  tâm tinh thần quan trọng với người dân trong vùng. Trước San Marco là quảng  trường cùng tên, nơi tập trung khách du lịch bốn phương đến tham quan, chụp hình.  Không biết từ bao giờ, đây đã trở thành điểm hẹn của những chú bồ câu từ khắp  nơi bay về. Với một bịch bắp mua được từ ven đường, du khách sẽ dễ dàng có được  những cảnh hòa mình với thiên nhiên đầy hấp dẫn. Bồ câu ở vùng này rất dạn, có  thể đậu lên vai, lên cổ, lên tay du khách mà không hề thấy lạ lẫm. Quảng trường  có tháp chuông cao đến 99 mét, du khách có thể dùng thang máy để lên đến đỉnh,  từ đó phóng tầm mắt ra xa bao quát toàn cảnh thành phố. Do vị trí địa lý hết sức đặc biệt của mình, từ trong quá khứ, Venice đã là  điểm kết nối thương mại giữa Đông và Tây. Suốt thế kỷ XV và sang đầu thế kỷ XVI  là thời kỳ hoàng kim của Cộng hòa Venice. Từ năm 1979, Marco đóng vai trò trung  tâm tinh thần quan trọng với người dân vùng này. Những con đường tơ lụa trên  biển hình thành và phát triển từ những thế kỷ trước đã biến Venice thành một  trung tâm trung chuyển hàng hóa quan trọng. Không những vậy, tự cái tên Venice  từ lâu cũng đã nằm trọn trong con tim của bao người với các hàng hóa đặc sản nổi  tiếng, đặc biệt là thủy tinh và các sản phẩm may mặc từ lông như áo, bóp, mặt nạ... Nằm trong danh sách di sản văn hóa thế giới cần bảo vệ của UNESCO, Venice đón  đến 14 triệu du khách mỗi năm, nhiều gấp đôi so với thủ đô Roma. Thông tin đó đã  nói lên được nhiều điều, nhưng có thể nói rằng đến Venice, mỗi người được trải  qua một tao ngộ khó quên trong đời.</card></wml>