Di độngNhúng SkyDoorFacebookEnglishNăm anh em đáp chuyến tàu từ Hà Nội lúc 21g30 - đến ga Lào Cai lúc 6g30, xe của khách sạn đón tại ga rồi đưa về Sapa. Ngồi hơn một giờ đồng hồ trên xe từ Lào Cai đến Sapa, cảm giác nhiều lúc hơi ớn vì sương mù dày đặc mà xe lại vòng vo lên dốc.
Gần 8g thì đến Sapa, cái ấn tượng đầu tiên là sương mù ở xứ sở London thì cũng chỉ đến thế này là cùng, nhìn xa chỉ được chừng năm mười mét.
Bước vào khách sạn thấy khách du lịch Tây nhiều hơn ta. Sau đó là hành trình cuốc bộ chục cây số thăm bản Cát Cát của người Mông đen trước gọi là người Mèo. Nhà cửa dựng bằng gỗ pơmu nay được thay gần hết bằng fibrocement do nhà nước cấm khai thác gỗ.
Trẻ em, đặc biệt các em gái biết nói tiếng Anh mời chào du khách mua mấy thứ lặt vặt, cũng có thể chụp ảnh chung. Có mấy em gái người Mông làm tour guide cho đoàn khách Tây trông xinh ơi là xinh, tiếng Anh xí xô xí xa như gió...
Trời se se lạnh, đi bộ hơi mỏi chân, nhưng cũng là tập dợt cho hành trình gian khổ ngày hôm sau. Đảo một vòng quanh bản Cát Cát về đến khách sạn đã quá trưa, ăn uống nghỉ ngơi xong lại leo núi Hàm Rồng lên thăm Cổng Trời.
Thời tiết không chiều lòng các nhiếp ảnh gia, sương mù dày đặc khiến hình chụp không đẹp nhưng bù lại được cái cảm giác như đi trong mây vậy. Hướng dẫn viên giới thiệu ở Sapa có món Thắng cố ngựa (lẩu lòng ngựa) là mình quyết định ngay: tối đó cả đoàn làm bữa no say để ngày mai lấy sức mà chinh phục đỉnh Phangxipang!
Chà, ở đây người ta dùng chảo to nấu lẩu! Nghi ngút khói, thơm phức bộ đồ lòng ngựa chấm nước chấm cay cay, nhấm nháp với rượu Táo Mèo hay Sắn Lùn thật là quên cả đất trời…
| Dốc đứng ở độ cao 2.900m |
Dần dần cái mệt cũng bị công phu quyết tâm của các "nhà leo núi" đánh bật. Kỳ hoa dị thảo, cảnh vật nên thơ thi nhau lướt qua trùng điệp làm ngây ngất lòng người.
Tiếng suối reo, tiếng thác đổ, tiếng gió rì rào, tiếng rừng cây kẽo kẹt; thời gian cứ thế thoăn thoắt trôi... Chẳng mấy chốc đã 16g đoàn tới địa điểm tập kết nghỉ đêm, kết thúc 15 cây số xuyên rừng. Lán nghỉ đêm dựng trong một thung lũng bằng phẳng có suối róc rách chảy; ban đêm cả một vương quốc ếch nhái, ễnh ương đồng loạt cất vang các bài tình ca nồng thắm chào đón khách phương xa.
Sáng hôm sau, ăn xong bát mì tôm và hai trứng, đúng giờ hoàng đạo, 7g cả đoàn bắt đầu ngày cực nhọc nhất, mười cây số để lên đến đỉnh và trở về lán. Đoạn đường dài dằng dặc và đầy khó khăn, khi thì bám qua vách núi cheo leo bên dưới là vực thẳm, khi thì leo vách đá dựng đứng đầy rêu phong và rễ cây, lúc lội qua dòng suối trong vắt mát lạnh, vục một vốc nước rửa mặt mà tỉnh cả linh hồn, lúc băng qua rừng trúc xanh ngắt lại mơ về Ngọa hổ tàng long... Chỉ ước gì học được thuật khinh công để lướt mình trên những ngọn trúc.
Lâu lâu lại thấy những đám mây trắng ngùn ngụt bốc lên từ dưới thung lũng nhìn xa như một chảo lẩu Thắng cố Ngựa khổng lồ hay như lò luyện linh đan của Thái thượng Lão quân. Cứ mỗi lần dừng chân nghỉ ngơi là các "leo núi sĩ" lại móc dế cưng ra xem có sóng không, tranh thủ nhấm nháp vài miếng chocolate tiếp thêm năng lượng.
Hết độ cao này đến độ cao khác lần lượt bị chinh phục. Đỉnh 2.500m đầy những hoa dại. Đỉnh 2.700m xác xơ những cây khô. 2.900m là bức tường đá dựng đứng chui vào trong mây mờ, bám dây leo lên có cảm tưởng như chui lên trời. 3.000m lại một rừng trúc vàng ươm gió rít ào ào lạnh buốt xung quanh mây mù giăng tứ phía... Không khí loãng dần, bắt đầu thấm thía cái thiếu oxy, chân cẳng thì rã rời.
Cuối cùng thì cũng đặt chân lên được cái đỉnh 3.143m lúc 11g45, cảm giác chiến thắng tràn ngập trong lòng, nhiệt độ ngoài trời khoảng 7-80C, gió ào ạt từng đợt, trời không nắng không mưa, phóng tầm mắt ra xa chỉ chừng được mươi mét, trên là mây dưới cũng là mây, xung quanh một màu xám ngắt. Mỗi người mỗi vẻ nhưng hình như ai cũng phiêu bồng…
| Quyết tâm chinh phục đỉnh cao |
Đêm thứ hai cũng là đêm cuối cùng ngủ trên rừng núi, mưa ào ạt như rửa sạch đi những dấu vết của đoàn người vừa mon men tìm đường lên trời. Rồi đêm cũng qua, mưa tạnh, trời hửng nắng, ngày trở về đi đường khác, đi theo hướng về bản Sin Chải.
10g tới đỉnh 2.400m, trời nắng đẹp. Hơn hai giờ đồng hồ cuốc bộ nữa thì cũng đặt chân về Sapa, chấm dứt một hành trình đáng nhớ.
Chỉ có ba mươi phần trăm khách du lịch chinh phục thành công đỉnh Phangxipang, hướng dẫn viên cho biết, chủ yếu là Tây leo, người Việt rất hiếm, đặc biệt từ miền Nam ra lại càng hiếm!
Theo dulich.tuoitre.com.vn
| Fansipan - Đã đi - đã đến và trở về - Kỷ Sửu: HHDS-FANSIPAN-2009 | |
| Mạo hiểm đỉnh Phanxipan | |
| Ngắm hoàng hôn trên đỉnh Phanxipan | |
| Leo đỉnh Phanxipăng | |
| Chinh phục đỉnh Phanxipăng mùa xuân |