Di độngNhúng SkyDoorFacebookEnglishCuối năm 2004, tôi có dịp đến Trung Quốc bằng đường bộ. Mặc dù biết là đi bằng đường bộ sẽ vất vả nhiều hơn so với đi bằng đường hàng không, nhưng đoàn chúng tôi vẫn quyết định chọn tour này, và không hề hối tiếc khi chuyến tham quan kết thúc…
9 giờ sáng, đoàn xuất cảnh sang nước bạn, trước khi đến Bằng Tường, chúng tôi qua cửa khẩu Hữu Nghị (HN) và tham quan km 0 (nơi đã chứng kiến nhiều sự kiện quan trọng về sự bang giao của 2 nước Việt-Trung). Ở nơi này dù không ai nói ra, nhưng có lẽ tâm trạng của cả đoàn rất giống nhau, đều có nỗi buồn nào đó xen lẫn với nỗi bâng khuâng khi nghĩ rằng mình sắp rời xa đất nước thân yêu, dù chỉ là đi du lịch vài ngày, ở ngay trên km 0.
Từ cửa khẩu HN đến Bằng Tường đoàn di chuyển bằng xe taxi của nước bạn. Trên chuyến xe này cũng như những ngày sau của cuộc hành trình, bài học đầu tiên chúng tôi học được là văn hóa còi xe ở nước bạn, dù trên đường xe chật như nêm, nhưng tài xế không hề lạm dụng còi. Trên đường xe cộ giao thông theo các tín hiệu tự động, không hề thấy cảnh sát Trung Quốc, đông đúc nhưng vẫn trật tự, không hề thấy cảnh vượt ẩu cũng như tranh giành đường chạy.
Tôi còn học thêm được nhiều điều thú vị khác như khi đến tham quan Quan Âm Thiền tự nổi tiếng ở Nam Ninh vào ngày 14 âm lịch. Vào ngày này ở đây rất đông khách du lịch, nhưng không thấy cảnh nhang đốt nghi ngút, vì quy định của nhà chùa là mỗi đoàn khách chỉ được thắp một nén nhang lớn do nhà chùa cung cấp, và có một thầy đứng bên cạnh nơi đốt nhang, để dúi nhang nếu thấy nhiều khói …
Rời Nam Ninh, trong một buổi sáng đẹp trời, chúng tôi đến Quảng Châu, một thành phố lớn của Trung Quốc bằng tàu cao tốc và sẽ ngủ đêm trên tàu. Buổi chiều từ giường của mình chúng tôi có thể tự do quan sát cảnh vật bên đường. Làng quê Trung Quốc mùa này không đẹp bằng làng quê Việt nam vì thiếu màu xanh trù phú của đồng lúa chạy đến chân trời, thiếu những cánh cò trắng bay lượn chập chờn, có lẽ họ đã vào mùa thu hoạch rồi chăng?
| Cửa khẩu Hữu Nghị |
Một đêm ngủ trên tàu, gần 850 km nhưng không ai thấy mệt vì còn nhiều điều thú vị đang ở phía trước. Khách sạn ở Quảng Châu, nơi đoàn đến là một khách sạn 3 sao, với lối kiến trúc xa xưa, nằm bên bờ sông Châu Giang vô cùng thơ mộng. Từ khách sạn có thể đi bộ men bờ sông nhìn ngắm những dãy nhà chung cư mới xây rất hiện đại nối tiếp nhau như không có điểm dừng.
Ngày hôm sau, chúng tôi lại ngồi ôtô đến Thẩm Quyến. Thẩm Quyến hôm nay khác với Thẩm Quyến của ngày hôm qua, và đối với người dân Trung Quốc, Thẩm Quyến như một vùng đất hứa. Vài năm trước đây, Thẩm Quyến chỉ là những cánh đồng muối. Thế mà chỉ sau một số chính sách thay đổi của các nhà lãnh đạo, Thẩm Quyến đã phát triển như một đặc khu tự trị, phát triển từng giờ với tốc độ chóng mặt.
Khách đến tham quan Thẩm Quyến phải trình hộ chiếu tại cửa khẩu như đang vào một nước khác không phải đất nước Trung Quốc. Ở tại đây, đoàn chúng tôi tham quan “Cửa sổ thế giới” với nhiều kỳ quan nổi tiếng của các quốc gia. Mặc dù đêm tham quan thành phố trời mưa, nhưng chúng tôi vẫn được xem đêm biểu diễn văn nghệ thật đặc sắc của đoàn nghệ thuật nổi tiếng nhất của Thẩm Quyến và "thưởng thức" màn trình diễn pháo hoa rất đẹp mắt.
8 ngày ngắn ngủi để tham quan một số thành phố lớn ở Trung Quốc, đoàn chúng tôi chia tay, trở về Việt Nam. Chuyến đi hết sức thú vị và bổ ích, đọng lại trong tôi những kỷ niệm đẹp, những bài học về du lịch không thể nào quên