Núi Phan xi Păng

Bài viết

Khám phá Phanxipan hùng vĩ



Hình bài viết Khám phá Phanxipan hùng vĩ

Ngọn Phanxipan hùng vĩ có lẽ là một địa điểm mà ai có máu du lịch mạo hiểm cũng mong muốn được đặt chân đến, được chạm tay vào khối kim loại hình kim tự tháp trên đỉnh - vị trí cách mặt nước biển 3143m.

Chuyến leo núi khám phá Phanxipan của nhóm chúng tôi đã cho tôi nhiều thứ, không chỉ là sự mệt bở hơi tai vì leo núi mà còn có những điều khác, thật mới lạ đối với những cư dân sống ở thành thị quanh năm như chúng tôi.

Để làm cuộc hành trình này, không như những cuộc hành trình khác, chúng tôi phải có những sự chuẩn bị chu đáo ngay từ khi ở nhà. Nào là tìm tài liệu về Phanxipan, bản đồ địa hình, tham khảo những người đã đi trước, kể cả việc gọi điện thoại cho những địa chỉ của những người ở Sapa mà chúng tôi có được để hỏi thăm. Và còn những buổi phải tập luyện thể lực, luyện tập sử dụng thắt dây ... và đi mua đồ cho chuyến đi nữa chứ.

Một góc làng Xín Chải hiền hoà , nơi xuất phát
Đặt chân lên thị trấn Sapa, cả đám đều nhìn quanh xem Phanxipan là đỉnh núi nào trong số bao nhiêu là núi trùng điệp, mờ sương bao quanh cái thị trấn nhỏ này. Không thể biết được đâu là "cô nàng" Phanxipan mà chúng tôi sắp phải chinh phục!

Để cho chắc ăn, chúng tôi phải cần thêm một người địa phương dẫn đường. Thế là mọi việc đã được lên kế hoạch hoàn hảo, chỉ còn chờ đến giờ G để lên đường .

Vạch xuất phát được đánh dấu tại làng Xín Chải, một bản làng dân tộc Mèo hiền hòa nằm bên một dòng suối nhỏ, quanh năm róc rách với những thửa ruộng bậc thang xanh ngắt. Chúng tôi thích thú băng qua con suối trong veo, miệng ai cũng hát nghêu ngao, và tôi cũng cầm sẵn máy hình để bấm liên tục. Nhưng đó chỉ là những phút đầu tiên của cuộc hành trình này.

Đi trong sương lạnh buốt
Những bước leo núi đầu tiên cũng là lúc những tiếng hát tắt dần, thay vào đó là tiếng thở hổn hển. Một phút leo, rồi hai phút, ba phút... tôi bắt đầu không còn sức để nhấc chân tiếp nhưng anh dẫn đường vẫn không cho phép dừng chân, nếu mệt thì chỉ còn biết dừng lại vài giây để thở chứ không có chuyện người này chờ người kia. Vì thế khoảng cách của chúng tôi xa nhau dần. Chẳng ai còn sức để mà đợi nhau hay chạy nhanh lên để thu hẹp khoảng cách.

Mặc kệ, tôi vẫn vừa leo núi vừa ngậm kẹo (không phải vì tôi thích ăn kẹo đâu nhưng vì tôi cần phải bổ sung đường huyết liên tục để không mệt). Cứ 20 phút chúng tôi lại dừng lại để uống nước và nghỉ mệt khoảng 5 phút. Những giây phút quý báu đó tôi mới có cơ hội để lôi máy hình ra bấm. Kết thúc hành trình của ngày thứ nhất lúc gần 2 giờ trưa tại một lán trại trong rừng già bên cạnh một dòng suối nhỏ róc rách.

Đỉnh Fanxipan kia rồi (Nhưng còn xa lắm)

Vừa mệt, vừa đói, chúng tôi lại phải chuẩn bị lửa để sưởi ấm và nấu nướng, nhưng những tiếng hát nghêu ngao lại bắt đầu được cất lên. Mùi vị cơm chín thật là thơm, chúng tôi cùng nhau quây quần bên bếp lửa để thưởng thức món cơm trắng với thịt chà bông, thật ngon.

Mưa ngoài trời bắt đầu rả rích sau bữa cơm sớm. Cơn mưa rừng đã làm tôi nổi hứng đi ngao du trong rừng già, dọc theo con suối nhỏ. Cảnh rừng tuyệt đẹp và thanh tĩnh. Chiều tối chúng tôi bắt đầu ngủ sớm để chuẩn bị cho ngày thứ 2, leo lên đỉnh Phanxipan .

Ngày thứ 2, sáng dậy sớm (khoảng 3 giờ sáng) để nấu ăn chuẩn bị lương thực. Trời mưa rất to bên ngoài và ai cũng không khỏi lo âu cho ngày leo núi nếu trời cứ mưa như vậy. May sao khi trời hừng sáng cũng là lúc cơn mưa tạnh dần và dứt hẳn. Lên đường ! Chặng đường của ngày thứ 2 không còn là chống gậy để leo như ngày thứ nhất mà bây giờ phải dùng tay để bám rễ cây, bám đá, bám vào những bụi cây để tiến lên phía trước. Rừng già mù sương lạnh ngắt. Chúng tôi phải giữ một khoảng cách với nhau nhất định vì sợ lạc. Chúng tôi cũng đã bắt đầu quen dần với những dốc đá trơn trợt.

“Mình đã leo lên một trong những đỉnh núi cao trùng điệp kia”

Khát nước thì uống những ngụm nước đọng trong các hốc đá. Cuộc hành trình của ngày thứ 2 tuy gian lao hơn, nguy hiểm hơn nhưng có vẻ không "phê" bằng ngày thứ nhất. Chúng tôi băng hết rừng già, bắt đầu đến một khu vực chỉ còn những cây tầng thấp. Đi một hồi anh hướng dẫn bảo rằng chỉ còn 10 phút nữa là tới nơi rồi và cười bí hiểm. Đúng là không sai với nghi ngờ của tôi, chúng tôi đã tới nơi .

Và cuối cùng chúng tôi cũng đã được đứng ngạo nghễ trên đỉnh Phanxipan, ngắm nhìn thị trấn Sapa xa xa, lòng cảm thấy thật hạnh phúc và tự hào .

Chuyến đi thành công với biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp cùng những cảm xúc khó tả. Bây giờ gặp ai, tôi cũng thích thú khoe rằng mình đã chinh phục được ngọn núi Phanxipan hùng vĩ, cao nhất nước Việt Nam rồi đấy.

 

Theo dulich.tuoitre.com.vn



Bài viết liên quan
Fansipan - Đã đi - đã đến và trở về - Kỷ Sửu: HHDS-FANSIPAN-2009
Mạo hiểm đỉnh Phanxipan
Ngắm hoàng hôn trên đỉnh Phanxipan
Leo đỉnh Phanxipăng
Chinh phục đỉnh Phanxipăng mùa xuân
Xem tất cả bài viết...



Hình ảnh liên quan

Hình ảnh Chinh phuc - Núi Phan xi PăngHình ảnh Tren duong tham hiem - Núi Phan xi PăngHình ảnh Leo nui - Núi Phan xi PăngHình ảnh Co gang - Núi Phan xi PăngHình ảnh May nui Fansipan - Núi Phan xi Păng
Xem tất cả hình ảnh...