Di độngNhúng SkyDoorFacebookEnglishMùa đông đã về ở Sapa, từ ngoài phố rồi chen cả vào trong những ngõ hẻm bé tẹo ngoắt ngoéo giữa những căn nhà cao tầng hình ống. Bằng chừng này năm ngoái, chúng tôi cũng đã tìm đến Sapa với hy vọng sẽ có một cơ hội kỳ diệu để đón tuyết rơi...
| Khách du lịch và các con chiên người dân tộc đã tụ họp về nhà thờ Sapa từ rất sớm... |
Sau một ngày khá vất vả chạy xe máy từ Mường Hum ra Can Quý Hồ, 3g chiều ngày 24, chúng tôi đã có mặt ở Sapa, run rẩy nhưng hạnh phúc.
Thị trấn lạnh hơn trong mùa Giáng sinh, những dải núi dài hình răng cưa chìm sâu trong biển mây, không gian đặc quánh sương mù. Nhà thờ Sapa choàng lên mình tấm áo màu thời gian, không che được vẻ trầm tư cô độc đến nao lòng, dù chung quanh cờ đuôi nheo giăng thành hàng và những chuỗi đèn màu lấp lánh. Những người bán hàng địa phương co ro trong tấm áo mỏng, đôi chân rón rén đi lại trên phố nhỏ và những lời mời chào dường như cũng ít hơn mọi ngày.
Sapa lạnh quá, không có tuyết, cũng không có những cây thông khổng lồ được trang hoàng lộng lẫy. Mùa đông khoác lên Giáng sinh tấm áo xám, giản dị và bình yên.
Cho đến bây giờ tôi vẫn không quên được cái cảm giác khi dừng chân cuối con dốc chợ, đẩy xe máy lên cái vỉa hè bé tý của Lotus Hotel. Những ngón tay tê dại vì giá rét, cứng đờ trong đôi găng len dày sụ, trông đứa nào đứa nấy to như gấu Bắc cực, khăn mũ kín mít chỉ hở có đôi mắt, sương đọng thành hạt lấm tấm trên mi, mỗi khi cất lời là hơi thở phả ra mịt mù như khói thuốc. Bọn tôi nhìn nhau rồi bỗng phá ra cười khoan khoái. Những mệt nhoài đã ở lại phía sau con đường khấp khểnh vừa chinh phục.
Cố gắng nhét sâu đôi bàn tay lạnh giá vào trong túi áo khoác, các bạn tôi tha thẩn bước về phía nhà thờ. Đèn đường vàng hiu hắt. Trong các nhà hàng nến đã được thắp lên lung linh. Các đôi tình nhân khẽ khàng đi trên phố, khúc khích cười, tay nắm lấy tay. Trên hàng hiên vẫn còn lác đác những cô bé người dân tộc, vai gùi quẩy tấu, tay đầy ắp những sợi dây màu đứng nép mình chờ khách mua hàng. Những bà mẹ ủ ấm con sau địu vai, ngón tay không ngừng khâu trên túi đeo, khăn choàng, mũ áo. Không biết ai trong số họ sẽ đi lễ nhà thờ đêm nay...
| Ấm áp buổi chiều Giáng sinh bên bếp than hồng... |
Chúng tôi ghé vào một quán nướng ngay trước cửa nhà thờ. Nhìn căng qua quảng trường, những ngọn thông đen sẫm in hình trên nền trời màu xám, cành cây khẳng khiu trơ trụi như những nét vẽ nguệch ngoạc của một chàng họa sỹ. Chiều sương lơ đãng buông mình quanh thị trấn, những ngôi nhà nhỏ nhấp nhô, những rặng núi trở mình trong gió.
Không khí và cảnh vật khiến người ta ngỡ như mình đang ở xứ sở của một thị trấn Bắc Âu bình dị và êm đềm.
Quây quần bên bếp ấm có cô bé bán hàng má rực lên như lửa trong cơn gió buốt chiều cuối năm, chúng tôi cùng nhau uống rượu táo mèo ngọt lịm và ăn thịt lợn cắp nách nướng thơm phức. Trên bếp than hồng, những xiên hạt dẻ vẫn nổ lách tách, những quả trứng nướng cuộn tròn như ngủ đông, mật mía nướng chảy ra kêu xèo xèo... Cảm giác thật bình yên.
Bên góc nhà thờ lác đác đã có những con chiên đi cầu kinh sớm. Những người dân tộc mặc áo chàm đen, chân đi dép nhựa và quấn xà cạp, đàn ông con trai thì đeo quanh bụng những sợi dây dài, đàn bà con gái thì váy áo khăn choàng sặc sỡ. Thật khó để phân biệt được trong nhóm người dân tộc Mông, Dao đang đứng túm tụm quanh sân trước và trên quảng trường nhà thờ, ai là giáo dân, ai là người không theo đạo.
Không ồn ào và đầy đức tin, người dân tộc bước qua cánh cửa gỗ khép hờ của nhà thờ. Bên trong, ánh sáng chỉ đủ để nhìn rõ những hàng ghế cầu nguyện im lìm, chiều hắt nhẹ lên những tấm tranh kính nhiều màu trên những ô cửa sổ. Thấp thoáng những con chiên đang quỳ gối và tay làm dấu thánh, kính cẩn cúi đầu lầm rầm cầu nguyện, giọng khẽ khàng và du dương.
| Nhà thờ ở Sapa ban ngày và ban đêm | |
Phía sau nhà thờ có một sân khấu lớn, nơi mà lát nữa đây, vị cha cố chăn dắt các con chiên của vùng núi Sapa se sẽ cầu nguyện và ban phước lành cho các tín đồ. Cảnh “Chúa sinh ra trong máng cỏ” được tái hiện ngay bên cạnh, quanh đó khách du lịch và các giáo dân đang đứng lẫn vào nhau. Tiếng nhạc Giáng sinh thánh thót vang ra từ chiếc loa treo trên cây.
Trời càng tối, thị trấn lại càng ấm dần lên bởi những giáo dân trong trang phục truyền thống từ khắp các hẻm núi cách trung tâm thị trấn từ 8 đến 10km đang tìm về nhà thờ đá. Họ sống ở các bản quanh đó như Cát Cát, Lao Chải, Tả Phìn, Can Quý Hồ, Sín Chải… Vào dịp Giáng sinh, hầu hết các giáo dân đều tập trung về đây - chánh xứ Sapa để mừng lễ, cầu nguyện và ca hát nhảy múa. Không biết họ đã phải đi bộ mất bao lâu trên những triền núi dốc đá, qua bao nhiêu những thửa ruộng bậc thang luôn chìm trong biển mây mù giữa mùa đông?
Tôi đã có vài lần đến những gian cầu nguyện đầy nghẹt giáo dân ở Hà Nội hay Nam Định, nhưng chưa bao giờ thấy một nhà thờ nào đặc biệt như thánh đường Sapa, nơi mà các giáo dân cầu kinh và hát thánh ca trong trang phục sặc sỡ và đầy bản sắc riêng biệt nơi rẻo cao, với những khuôn mặt chân phương và thánh thiện.
| Sapa mờ ảo trong chiều sương |
Gần về nửa đêm, nhà thờ hầu như không còn khoảng trống. Những người theo đạo đứng vây xung quanh máng cỏ, sân khấu, gốc cây thông với ông già Noel áo đỏ viền trắng. Sương xuống ướt đẫm gác chuông nhà thờ, lạnh buốt vương trên vai người đi chơi, đi lễ. Dàn đồng ca bắt đầu hát trên sân khấu, những bài thánh ca nhẹ nhàng và da diết. Các em bé thiếu nhi xinh xắn nhảy múa. Lễ dâng hoa cho Đức mẹ. Rồi vị linh mục chánh xứ Sapa xuất hiện, ngài nói với giáo dân những câu chuyện và lời răn dạy của Chúa trong Kinh thánh...
Buổi lễ kết thúc bằng nghi lễ ban bánh thánh và nước thánh. Các con chiên bắt đầu bước chân trở về nhà, hoặc nếu không thể đi về trên những con đường mòn quá dài và quá xa, thì đêm nay họ sẽ nằm ngủ ghé trên một hiên nhà nào đó trong thị trấn với một đức tin về một ngày mai no ấm.
Và cho dù không phải là một tín đồ của Chúa, nhưng chúng tôi đã bị quyến rũ và mê hoặc, say sưa và bồng bềnh khi tới mảnh đất này, dù Sapa không có tuyết rơi và đơn giản chỉ có một Giáng sinh màu xám.
Theo dulich.tuoitre.com.vn