Đến Hội An với đầy những háo hức và hy vọng.Đầu tiên là muốn xua đi sự đen đủi ở Huế và thứ nữa là kiếm tìm những góc phố cổ, những cánh đồng, và cả cái không khí an lành mà chỉ còn thấy ở ngoại ô Huế.Đồ ăn ở Huế làm mình chịu đói cả ngày hôm qua, đến sáng nay cũng chẳng ăn sáng nữa.Xe Huế - Hội an đi vòng vèo trong thành phố Huế nửa tiếng đồng hồ để bắt khách.Trời mới sáng mà nóng kinh khủng, ngồi trong chiếc xe ô tô của Camel chẳng lấy gì làm mát mẻ và dể chịu, vậy mà còn chịu đựng 3,4 tiếng đồng hồ nữa.
Đáng ra sẽ xuống ở Đà Nẵng để rút tiền vì trong túi đã cạn sạch.Đến Lăng Cô thì gặp một chiếc xe của Camel từ Hà Nội vào trong số những hành khách ấy còn gặp cả Ms Tâm manager ở công ty mới của mình.Nghe lời chị xúi giục ở Hội An cũng có ATM của Vietcombank nên trốn vé xuống thẳng Hội An.Ai dè cả Hội An có chừng 3 cái máy, 2 cái hết tiền, 1 cái bị tháo mất.Thật đen đủi, vậy là sáng mai lại phải mò lên Đà Nẵng rút tiền thôi.
Quán Trịnh, lại gặp 1 quán ở Hội An, trên đường về từ biển Cửa Đại về mình đã bắt gặp nó một cách đầy tình cờ.Vì vậy ghé vào uống nước, nghỉ ngơi và nghe nhạc Trịnh chút chút.
Cảm nhận ban đầu, thấy yêu Hội An hơn Huế, vì Hội An có gì đó giống với Hà Nội.Một cái cảm giác không thể nói nên lời.Cũng giống như là ngắm một ai đó giống với người tình cũ của mình.Lúc nào cũng tràn đầy cảm xúc.
Đặc biệt nữa Hội An có những miệt vườn thân thiện hơn.
Theo Mèo's blog (http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-Q39Dx7A8abzu9.IDpQyfdA--?p=2092)