Bài viết
Côn Đảo và tôi
Những ngày đầuTôi ra Côn Đảo vào tháng 05/2007.
Tôi
còn nhớ, khoảng 6h30 sáng tàu CĐ 09 đã cập bến tại Cảng Bến Đầm. Trước
mắt tôi, đây là một cảng tàu nhỏ không nhỏ mà lớn cũng không lớn, nhưng
nhìn về phía trước thì thấy dãy núi kéo dài, không có những nhà cao
tầng, không thấy chợ búa đông đúc như trong đất liền, tôi thiết nghĩ
"ah, Đảo mà".
Tôi lên một chiếc Daszu, trên xe khoảng chục người, xe
lăn bánh đưa tôi về trung tâm, tôi cũng không biết nó bao xa, nó rộng
không, như thế nào ta. Có ai biết không? Tâm trạng của tôi nao nao làm
sao, xe đưa qua một trục đường thẳng về khu vực trung tâm, tôi thấy 02
bên đường đều là cây cối và bên phải là núi, bên trái là biển; nói về
biển thì tôi rất ngạc nhiên, biển ở đây trong và sạch làm sao, đẹp hơn
những vùng biển mà tôi đã từng thấy, tôi mới "hai lúa" mà nói với một
chú ngồi bên cạnh: "Biển trong ghê he chú", chú cười và noi với tôi "mày
mà "tắm tiên" thì lộ hết luôn đó con". Tôi cười ngượng hoa loa. Đến
ngang qua Bãi Nhát, lúc đó tôi thấy một bãi biển thật đẹp, vừa có đá
sỏi, vừa có bãi cát mịn, phía trên là dãy núi, có những hòn đá đặt kiểu
tự nhiên trông lạ mắt lắm, như dán khía và trồng lên nhau. Rồi sau đó là
Mũi cá mập, bây giờ tôi tháy những hòn đảo nhỏ ở đây, trông giống như
một cái Vịnh, như ở Nha Trang, mặt biển bây giờ như là mặt hồ, nó êm dịu
làm sao.
Và tôi đã đến khu trung tâm Côn Đảo, thấy dân cư, đông hơn
"một chút", nhưng thấy giống như một khu phố ở quê tôi vậy. Ở đây, cũng
có cơ quan ban ngành như đất liền, Trường học, chợ tuy là hơi nhỏ nhưng
cũng phù hợp điều kiện ở đây, đường xá đẹp lắm, nhất là đường Tôn Đức
Thắng, sát đường bờ kè biển, bên là các khu Resort cũng khang trang và
đầy đủ tiện nghi không thua kém các resort, khách sạn 03, 04 sao trong
đất liền (Sài Gòn Côn Đảo resort, ATC, Côn Đảo resort, cùng các nhà
nghỉ, khách sạn nhỏ).
Tôi đã đến nhà bà con của tôi trên đường Trần
Phú, khu đông dân cư nhất. Tiếp xúc với những người dân ở đây, họ thân
thiện lắm, nhiệt tình và vui vẻ, rất là hiếu khách và quan tâm những
người lần đầu ra đảo. Rồi tôi mới biết được các thông tin về Côn Đảo:
-
Trước đây là Nhà tù lớn nhất Việt Nam, chỉ có người tù và cai trị tù,
đều là tù chính trị, các vị lãnh đạo lớn của Tổ quốc đều bị lưu đày ở
đây: Bác Phạm Hùng, Trường Chinh, Lê Duẩn.... Bảo Tàng Côn Đảo giờ,
trước đây là nhà của Chúa Đảo.... là điểm quan tâm của khách du lịch
tham quan tại Côn Đảo.
- Gọi là huyện Côn Đảo thuộc tỉnh BRVT, cách
Vũng Tàu 97 hải lý (khoảng 190km), đã từng là huyện thuộc tỉnh Hậu Giang
(cách sông Hậu khoảng 43 hải lý), và là thuộc những địa danh khác theo
từng giai đoạn lịch sử.... nhưng không có xã phường thị trấn mà chia
thành các khu dân cư.
- Dân số lúc bấy giờ khoảng gần 6000 dân, bao
gồm 16 hòn đảo, hòn đảo lớn là nơi tập trung dân cư sinh sống, còn những
hòn đảo nhỏ thì chỉ có kiểm lâm ở đó canh giữ đảo cũng như bảo vệ tài
nguyên thiên nhiên Côn Đảo. Hòn đảo lớn có diện tích là khoảng 52km2,
hình dáng như một con gấu, lưng hướng đất liền, chân hướng biển đông, có
duy nhất 01 trục đường chính từ cảng Bến Đầm đến sân bay Côn Sơn dọc
theo phía đường bờ biển khoảng 30km, tính theo đường chim bay thì dài
khoảng 15km, rộng thì từ 1-9km. Giờ tôi mới biết, ngoài việc đi tàu
khoảng 13 tiếng còn có phương tiện hàng không, bay từ TPHCM ra đảo
khoảng 45 phút.
- Người dân chủ yếu là làm ngành dịch vụ và nhân viên
nhà nước, còn nông và ngư dân chỉ khoảng 6%. Ở đây có nguồn nước ngọt
từ mạch nước ngầm, có nhà máy điện chạy bằng máy diezen, có đầy đủ về
mạng điện thoại thông tin liên lạc, cơ sở hạ tầng không thua kém đất
liền.
- Khách du lịch trong lẫn ngoài nước đều ra du lịch tại đây, ở tại các khu resort ở đây.
-
Rừng Côn Đảo không to lớn nhưng đa dạng và đẹp lắm, thú hoang dã thì
không có thú dữ mà chỉ có khỉ, kì dà... nhưng cũng thuộc diện bảo tồn
của VQG Côn Đảo, cấm săn bắt bừa bải.
................................
Còn nhiều điều lắm, mình muốn kể cũng sợ là lâu lắm......................
Khởi nghiệp, sự tình cờ
Tôi
ra theo dì đến Côn Đảo, với ý muốn tìm một việc nào để trang trải thôi.
Tôi xin việc tại Côn Đảo resort, nhưng đến 05 tháng sau mới được nhận
vào làm, trong lúc chờ nhận việc, tôi đã phụ bán quán cà phê cho 02, 03
nơi ở đây... thăng trầm lắm...
Khi được nhận việc, tôi làm nhân viên
phục vụ nhà hàng, qua 03 tháng làm việc, tôi đã ngộ ra rằng ngành du
lịch rất phù hợp với tôi. Tôi học hỏi rất nhiều từ những anh chị, bạn bè
đồng nghiệp, sự giúp đỡ thân thiện của cấp trên. Tôi lại thích ngành du
lịch tại Côn Đảo nhiều hơn, qua các tour tuyến tôi được cho đi theo
phụ, học hỏi.... dần dần sự tình cờ đã đến, từ trước đến nay tôi chưa hề
nghĩ đến và cũng không muốn làm mà bây giờ tôi rất thích, khi được các
sếp tạo điều kiện cho học nghiệp vụ và trở thành một hướng dẫn viên thực
thụ tại mãnh đất du lịch Côn Đảo này.
Một sự tình cờ ngẫu nhiên,
khắn chặt sự gắn bó của tôi với Côn Đảo. Và tư đây tôi đã bắt đầu bước
chân lĩnh vực du lịch, sự nghiệp đã bắt đầu từ đây.
.....................
Gắn bó, tự hào, đam mêĐến nay tôi đã gần 04 năm sinh sống và công tác tại đây, ngộ ra những cái đẹp, cái hay, bổ ích từ Côn Đảo này.
Tôi
đã học hỏi rất nhiều từ đấy. Như người ta nói, Côn Đảo là trường học
lớn của các cụ ở đây, con tôi nói đây là trường đời lớn của tôi. Về lịch
sử hào hùng, thiên đường Côn Đảo, nơi làm việc năng động.
Đó đã trở thành niềm đam mê và khát vọng phát triển nghề nghiệp của tôi.
Vì thế, tôi luôn giới thiệu với mọi người những cái đẹp của Côn Đảo, mang lại món quà tinh thần thú vị này đến mọi du khách.
.................................
Bài viết liên quan
Xem tất cả bài viết...
Hình ảnh liên quan
Xem tất cả hình ảnh...