Mông Cổ

Hình ảnh

Hình ảnh Chengde070911_008.jpg - Mông CổHình ảnh Chengde070912_058.jpg - Mông CổHình ảnh DSCN6243.jpg - Mông CổHình ảnh Chengde070911_030.jpg - Mông CổHình ảnh 2499575436_0a4b8dfea1_o.jpg - Mông Cổ
Xem tất cả hình ảnh...

Tin du lịch

Bất ngờ với Mông Cổ thu nhỏ đẹp hoang sơ ngay tại Việt Nam
1 tháng trước
Nếu như Mông Cổ nổi tiếng với những thảo nguyên bát ngát, với những đàn gia súc khổng lồ thì Ninh Thuận có những đàn cừu đang thong dong gặm cỏ hay lũ...
Hậu duệ Thành Cát Tư Hãn qua lời kể của chàng trai Việt
2 tháng trước
Độc giả Nguyễn Văn Quỳnh (27 tuổi), sống tại Ulaanbaatar, Mông Cổ, chia sẻ với Zing.vn về cuộc sống của anh cũng như nhiều người Việt khác trên quê hư...
Tin tức mới nhất về Mông Cổ...

Bài viết

Bộ tộc chăn tuần lộc cuối cùng còn sót lại của Mông Cổ
Ghé thăm thảo nguyên Ulan Bator
Những bức ảnh tuyệt đẹp về Mông Cổ
Cuộc sống của bộ tộc Dukha ở phía Bắc Mông Cổ

Địa điểm con

Sa mạc Ba Đơn Cát Lâm

Thông tin


Mông Cổ (tiếng Mông Cổ: Монгол улс) là một quốc gia Trung Á giáp với Liên bang Nga về phía bắc và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về phía nam. Đây là quốc gia có diện tích lớn thứ 19 trên thế giới đồng thời là quốc gia không giáp biển có diện tích lớn thứ nhì, sau Kazakhstan. Với một diện tích rộng lớn nhưng dân số chỉ khoảng 3 triệu người (2007), Mông Cổ trở thành nước có mật độ dân cư thấp nhất hành tinh. Phần lớn đất đai Mông Cổ không thể trồng trọt được, chủ yếu là thảo nguyên, đồi núi và sa mạc. Thủ đô và thành phố lớn nhất của Mông Cổ là Ulan Bator.

Vào thế kỉ 13, người Mông Cổ đã tiến hành những cuộc chiến tranh chinh phục khắp châu Á và châu Âu. Đế chế Mông Cổ lúc bấy giờ trở thành quốc gia rộng lớn và hùng mạnh nhất thế giới. Từ cuối thế kỉ 17 đến năm 1911, Mông Cổ bị cai trị bởi triều Thanh của Trung Quốc. Vào năm 1924, nước Cộng hòa Nhân dân Mông Cổ được thành lập và tiến hành xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa có liên kết chặt chẽ với Liên Xô. Sau khi chế độ cộng sản bị sụp đổ vào năm 1990, Mông Cổ đã tiến hành thông qua một bản hiến pháp mới vào năm 1992 đưa nước này chuyển sang thể chế cộng hòa nghị viện đa đảng.

Mông Cổ thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam vào ngày 17 tháng 11 năm 1954.

Tây Tạng - nóc nhà của thế giới:

Tây Tạng là vùng đất lạ lùng và huyền bí; nơi trời và đất gặp nhau; nơi mặt trời, mặt trăng cùng muôn ngàn vì tinh tú là bè bạn. Tây Tạng là cội nguồn của những con sông thiêng: Hằng Hà, Ấn Hà, Brahmaputre, Mekong, Hoàng Hà, Dương Tử… Đỉnh Everest là trung tâm thế giới, là núi Tu Di của cõi trần.

Hồ Yamdrok ở độ cao 4.441m nhìn từ trên xuống. Ảnh - VN

Lhasa là thủ phủ của Tây Tạng, “thành phố của chư thiên” này ở độ cao 3.700m so với mặt nước biển, nghĩa là cao hơn so với ngọn Phanxipăng của chúng ta. Các nhà địa chất quả quyết rằng 40 triệu năm trước Tây Tạng nằm sâu dưới đáy biển. Bán đảo Ấn Độ di chuyển đụng phải lục địa châu Á rồi đội lên thành cao nguyên Tây Tạng, trong đó có dãy Himalaya với ngọn Everest cao 8.848,2m - cao nhất thế giới, và hàng trăm ngọn núi khác cao trên 7.000m.

Ngày nay trên cao nguyên Tây Tạng vẫn còn nhiều hồ nước mặn với đủ các loài hải sản. Tại các quầy mỹ nghệ ở chợ Barkhor người ta bày bán nhiều vỏ ốc biển làm quà kỷ niệm. Lên núi cao tìm cái chỉ có dưới biển sâu, đó là điều lạ lùng trong vố số những điều lạ lùng của vùng đất được mệnh danh là “nóc nhà thế giới này”.

Tây Tạng rộng gấp 4 lần diện tích Việt Nam. Đất trời mênh mông và tĩnh lặng đến nao lòng. Không gian ở đây trong vắt và sâu thẳm, khiến mọi vật ta nhìn tưởng như rất gần mặc dù nó ở rất xa. Thiên nhiên Tây Tạng rực rỡ một thứ sắc thuần tuý và thanh tịnh trong suốt, nó như luôn muốn nói với ta điều gì đó; nó đánh thức năng lực trực giác nơi mỗi con người. Mây Tây Tạng chỉ một màu trắng tinh khôi cho mặt trời mặc sức tô điểm. Nước không bao giờ sôi tới 100 độ, còn nắng thì vàng hươm và say đắm lạ lùng.

Tây Tạng có nhiều hồ lớn, thiêng liêng và đẹp vào hàng đệ nhất thiên hạ như hồ Namtso ở độ cao 4.718m, sự tĩnh lặng tuyệt đối và vẻ diệu kỳ của nó không thể nói nên lời. Sông Tsangpo bắt nguồn từ Everest, chảy từ tây sang đông dọc theo Hymalaya rồi đổ ra vịnh Bengale trước khi hào phóng trích một phần sinh khí cho ba con sông lớn Hoàng Hà, Dương Tử, Cửu Long.

Ai từng đi qua đoạn đường 500km từ Lhasa đến Shigate hẳn thấy rằng đó là con đường hùng vĩ và hiểm nguy nhất trong đời. Có lẽ vì vậy mà người ta chỉ đi một lần. Lần trở lại Lhasa chúng tôi đi dọc theo sông Yarlung Tsangpo. Từ cội nguồn, sông không màu mè, làm dáng làm duyên. Sông đục màu đất đen, chảy xiết như để kịp mang sinh khí đắp bồi cho một nơi nào đó. Hoá ra cũng như con người, để có dòng nước mát lành hòa vào biển cả, sông cũng phải tự mình rèn giũa, chắt lọc, gạn đục khơi trong.

Tây Tạng có một nền văn hóa độc đáo, trong đó Phật giáo đặc trưng của Tây Tạng vừa đầy tính lý luận khúc chiết vừa đầy tính Mật tông ảo diệu. Tây Tạng có đến 16.000 tu viện lớn nhỏ. Jokhang là tu viện thiêng liêng và nổi tiếng nhất, nằm ở trung tâm thủ đô Lhasa. Ở đây có bức tượng Jowo Rinpoche - tượng phật Thích Ca Mâu Ni thời trai trẻ. Đó là bức tượng tuyệt vời nhất mà khả năng con người có thể làm nên. Các lạt ma đều tổ chức lễ đăng quang ở ngôi đền này.

Hàng ngày, hàng vạn người dân Tây Tạng từ khắp nơi trên đất nước mênh mông đổ về đây chiêm bái. Họ chắp tay khỏi đầu, trán, cằm, ngực vái lạy rồi nằm dài xuống đất, thành kính và khiêm nhẫn cầu nguyện. Cách không xa Jokhang về hướng tây là điện Potala, điện thờ vĩ đại nhất Tây Tạng, cao 120m, ngang 360m, tổng diện tích 360.000m2, 13 tầng, 999 phòng, mái mạ vàng. Đây là nơi đặt bảo tháp chứa di cốt các vị lạt ma, là trung tâm lãnh đạo tôn giáo và chính trị trong suốt 400 năm. Potala là kho tàng nghệ thuật tôn giáo và là nơi cất giữ không kể xiết những tranh tượng, kinh sách vô giá của Phật giáo Tây Tạng.

Dân Tây Tạng rất sùng đạo. Đối với họ, sống là để phục vụ đạo pháp, đời sống vật chất là phương tiện để vươn tới đỉnh cao tâm linh. Còn cái chết chỉ là đánh dấu một giai đoạn trong vòng sinh tử miên viễn. Tây Tạng được coi là quê hương của những bậc thánh nhân, những vị bồ tát, những đạo sĩ sống cô tịch và độc cư nơi rừng sâu núi thẳm để tu tập thiền định. Trong số những người ta gặp trên đường phố: anh phu xe, chị quét rác, lão ăn xin… rất có thể một vị bồ tát nào đó đã hoá thân sống cuộc đời bình thường giữa thế gian mà ta không hay.

Do Tây Tạng nằm trên độ cao rất lớn so với mực nước biển nên áp suất thấp, không khí loãng, dưỡng khí thiếu, lượng oxy trong não thiếu, bởi vậy du khách không được vận động tay chân không cần thiết, cấm ăn no, tuyệt đối cấm tắm và gội đầu; cấm những người mắc bệnh phổi, tim, huyết áp, các bệnh đường hô hấp… Đến với Tây Tạng phải là những người có đủ sức khoẻ và nên đi theo tour tổ chức cho người Việt (có hướng dẫn tiếng Việt, ăn ở theo chế độ người Việt), và với tâm thức của một kẻ hành hương chứ không là một khách du lịch quen tìm sự hưởng thụ dễ dãi.(DLVN)

Không phải là xứ sở giàu có với vẻ đẹp óng ả, dịu dàng của những cánh đồng hay thảo nguyên bao la, Tây Tạng giống như một người cần mẫn, giản dị và chân thành với ngôi đền nổi tiếng chẳng khác nào Đất Linh Sơn của nhà Phật-Jokhang. Xây dựng từ thế kỷ 17, ngôi đền được xem là đại bản doanh của đạo Phật tại Tây Tạng. Phảng phất trong khói hương mờ ảo, không gian Jokhang yên tĩnh, đâu đâu cũng vẳng lên lời rì rầm cầu nguyện của khách thập phương và tiếng kinh ngân nga của các vị sư sãi.

Tây Tạng có một ngôi đền nổi tiếng chẳng khác nào Ðất Linh Sơn của nhà Phật. Ðó là Jokhang. Chuyện kể rằng vào thế kỷ thứ 7, đột nhiên vị vua trị vì Tây Tạng ngày đó là Songsten Gampo có bệnh ở cánh tay. Bao thần y được vời đến đều bó tay không thể chữa lành cho Ðức vua. Rồi một đêm, Phật Jowo Sakyamuni báo mộng dạy rằng hoàng thượng phải cho xây một ngôi đền lớn thay cho ngôi đền nơi ngài thường dừng chân vừa bị các con dân nước này phá huỷ mới khỏi bệnh. Tỉnh dậy, nhà vua quyết định tìm ngay đất xây đền.

Oái oăm là mảnh đất vị quân vương này ưng ý lại nằm trên trái tim một nữ quỷ hung bạo theo truyền thuyết trong dân gian. Thế là trước khi xây đền chính, nhà vua phải cho xây ngôi đền khác nằm trong một diện tích rộng, để khoá chặt chân, tay và hông nữ quỷ, không cho bà ta nổi giận vùng dậy gieo rắc tai họa cho dân lành. Chỉ khi các đền phụ đã hoàn thiện, đền chính Jokhang mới được khởi công

Từ đó đến nay, khu vực này trở thành một điểm dừng chân của tất cả các Phật tử. Nó cũng được xem là đại bản doanh của đạo Phật trên toàn Tây Tạng. Du khách tới xứ sở này không thể không ghé thăm đền. Quanh năm, không khí trầm kính và thiêng liêng bao trùm Jokhang. Phảng phất trong khói hương mờ ảo là những lời rì rầm cầu nguyện của các thần dân, khách thập Phương và cả tiếng kinh kệ, ngân nga của các vị sư sãi.

Jokhang bao gồm nhiều nhà nguyện, nhưng nổi tiếng nhất là điện thờ Joko Sakyamuni. Trong điện còn lưu giữ bức tượng Phật Sakyamuni khi người 2 tuổi làm bằng vàng ròng, quanh mình trang trí nhiều ngọc trai và đá quý. Nhiều thế kỷ nay, các vị sư bảo hộ đã phải rất vất vả mới tránh cho pho tượng khỏi bị đánh cắp, đặc biệt trong thời gian đất nước loạn lạc hoặc gặp họa can qua.

Nếu hương khói mù mịt làm bạn mệt mỏi, hãy rời khu đền rộng mênh mông này để đi dạo ở quảng trường Barkhor gần đó. Gần như quanh năm, bạn có cơ hội đón xem những trận không chiến nảy lửa giữa các cánh diều sặc sỡ nhiều màu nhiều vẻ của người dân bản địa nơi đây. Có con diều bay xa và cao tới mức mắt thường không nhìn thấy được."Có ngày, diều của cháu hạ 6 con khác"-một cậu bé chừng 2 tuổi thích chí khoe. Cùng với những cánh diều này, du khách được trở về với bầu không khí nhẹ nhõm thanh bình rất thơ trẻ và rất mức hồn nhiên. Ðến thăm Jokhang, ít người nghĩ là lại được cảm nhận và sống trong những hoài niệm an lành đến thế.

Mông Cổ là một đất nước thuộc vùng bình nguyên rộng lớn Gobi, gồm nhiều bộ tộc du mục. Cách nay khoảng 800 năm, những chiến binh thiện chiến Mông Cổ đã tấn công nhiều quốc gia trên thế giới “Dưới vó ngựa Mông Cổ, cỏ không mọc được”. Trong một thời gian dài, các nhà quân sự của Mông Cổ đã trở thành huyền thoại như Thành Cát Tư Hãn, Hốt Tất Liệt… đã thống trị cả đất nước Trung Hoa và một phần Châu Âu. Đời du mục đã buộc người người Mông Cổ phải có sức mạnh cuộc sống họ gần như gắn với yên cương và vũ khí lợi hại nhất của họ là cung tên.

LỄ HỘI NAADAM là một lễ hội gồm những môn thể thao truyền thống được tổ chức hàng năm của Mông Cổ. Naadam còn được hiểu là “Ba trò chơi dành cho đàn ông”, Naadam gồm có Võ vật (kiểu Mông Cổ), Đua ngựa và Bắn cung. Theo truyền thống, Naadam đựơc tổ chức vào thời điểm nào đó vào mùa hè và mỗi vùng (làng, tỉnh) trên đất nước rộng lớn này tổ chức Naadam cho riêng mình. Đây là một lễ hội đầy màu sắc và vui tươi thu hút được mọi người dân. Giải thưởng ở môn đô vật có giá trị cao quí nhất, người chiến thắng sẽ được mọi người tôn vinh như một anh hùng. Do đó, chiến thắng ở môn này rất khó khăn, đòi hỏi mỗi đấu sĩ ngoài sức mạnh, phải có sự khổ luyện và khéo léo…Tiếp theo là môn bắn cung. Cung là một công cụ để săn bắt và chiến đấu có từ nhiều thế kỷ qua. Người Mông Cổ nam nữ, trẻ già, đều sử dụng cung thành thạo. Cung của người Mông Cổ rất được phổ biến vào thời Trung- Mông, được chế tạo tinh vi, nhẹ và mạnh hơn cung của Châu Âu. Trong chiến đấu, cung tên là một vũ khí lợi hại có khả năng tấn công từ xa. Mũi tên có khả năng chọc thủng cả giáp sắt, các chiến binh Mông Cổ đã từng hạ nhiều thành cao bằng cây cung của mình. Truyền thuyết được ghi trên đá có từ thời Chingis Khan đã kể rằng Dũng sĩ Esukhei đã bắn trúng mục tiêu cách xa 335 “ald” (khoảng 500 mét). Môn thứ ba là đua ngựa, do đặc trưng của đời sống du mục, thời gian người Mông Cổ ở trên lưng ngựa, lạc đà nhiều hơn là ở đưới đất. Họ di chuyển từ vùng này sang vùng khác để tìm những đồng cỏ xanh tốt, thuận lợi cho việc chăn nuôi đàn gia súc…Năm nay, Lễ hội Naadam của Mông Cổ được tổ chức ở Ulanbator- Thủ đô Mông Cổ từ 27 tháng 6 đến 14 tháng 7. (Thao Tạp chí VHNT)

    

                                             Theo wikipedia và travel.com.vn

Nhúng địa điểm này vào website của bạn   Tin tức mới nhất về Mông Cổ

Bản đồ


Xem bản đồ đầy đủ tính năng của Mông Cổ          Nhúng bản đồ này vào website của bạn

Địa điểm liên quan

Việt Nam Trung Quốc Mỹ
Campuchia Singapore Nhật Bản
Thái Lan Hồng Kông Úc
Malaysia Pháp Hàn Quốc
Lào Anh Đài Loan
Xem tất cả địa điểm...