Việt Nam

Bài viết

Chàng trai chinh phục Fansipan bằng đầu gối



Hình bài viết Chàng trai chinh phục Fansipan bằng đầu gối

Fansipan đã có cáp treo, dễ dàng lên tới nóc nhà Đông Dương với người bình thường. Đối với người lết từng bậc cầu thang như tôi thì khác.

Bắt đầu phải bỏ xe lăn lại phía sau để lên đỉnh, tôi phải qua khoảng hơn 600 bậc đá nữa. Những bậc đá đó không thấp và dễ đi như ở cực Bắc Lũng Cú, mà cao khoảng 20 cm, và sâu chỉ khoảng 15 cm. Có đoạn dốc, có đoạn hơi thoải, nhưng hầu hết nếu leo bình thường cũng khá mất sức. Việc làm quen với không khí trên độ cao này cũng là điều mà bạn cần phải bỏ ra 15-20 phút để thích nghi.

Chinh phuc Fansipan bang dau goi   hinh anh 1

Vũ Ngọc Anh leo cầu thang bằng đầu gối để chinh phục Fansipan. Ảnh: NVCC.

Vào năm 2010-2011, tôi và một người anh, người mà sau này tôi luôn coi anh là anh ruột, có kế hoạch điên rồ là sẽ leo Fansipan bằng hai đầu gối, đi đường rừng. Tôi không đi theo kiểu 2 ngày 1 đêm, hay thuê người cõng cho nhanh. Nếu đi theo kế hoạch đó, tôi sẽ phải ở trong rừng nhiều ngày, đến khi tôi từ bỏ. Nhưng do không đủ tiền, tôi tạm gác lại để bắt tay vào mục tiêu kiếm tiền để đi 4 cực và 1 điểm.

Bắt đầu những bước đầu tiên ở vùng khí hậu khô và lạnh, người ta sẽ phải thở ít hơn, điều độ hơn chứ không thể hồng hộc như ở đồng bằng. Tôi mất sức ngay ở những bước đầu tiên vì hăng quá. Băng qua một khoảng sân rộng để lên đến những bước tiếp theo, tôi càng mệt hơn nữa.

Dồn quá nhiều sức vào những nơi không cần thiết, tôi thấy mình phải điều chỉnh lại bước đi và nhịp thở, nhớ lại lời người anh từng nói: “Hít và thở ra từ từ, cố gắng để tim đập ổn định, mệt là nghỉ ngay, không cố”. Tôi đi từng bước, từng bước bằng hai đầu gối đã chai sạn từ lâu. Tôi nhớ ở cực Đông đã suýt nữa phải vào viện vì rách da, ở cực Bắc đau và mỏi rã rời sau khi lên tới nơi. Nhưng ở đây, nó hơn những thứ đó rất nhiều. Mỗi bước đi, cảm giác như có nghìn viên đá dăm hằn sâu vào đầu gối, đau rát qua lớp vải quần bò mà tôi nghĩ nó có thể bảo vệ mình.

Hai người bạn khác đồng hành cùng tôi để giúp đỡ về mặt y tế và ứng phó kịp thời nếu có chuyện không hay xảy ra. Họ hay hỏi tôi có mệt không, có cần nghỉ chút không, có cần nước uống không. Tôi không nói được lời nào mà chỉ gật hoặc lắc.

Trên đường đi, mọi người khá trầm trồ bởi một người lên đỉnh núi bằng đầu gối như tôi. Có người chụp ảnh, có người vỗ tay nói động viên “cố lên, còn chút nữa là tới thôi”. Mọi người càng cổ vũ, tôi càng không thể bỏ cuộc.

Mất khoảng hơn 1 tiếng để tôi bò lên đỉnh Fansipan với tiếng vỗ tay và hò hét của những du khách đi cùng. Họ chụp ảnh cùng, bắt tay chúc mừng, nhưng tôi không còn nhìn thấy gì nữa, tai ù đi và mắt nhòe cay. Tôi hướng về phía cục inox mà mình vẫn ước mơ chạm đến từ bấy lâu.

Chuyến đi lần này thành công, nhưng tôi chưa thoả mãn vì thấy có gì đó quá dễ dàng. Tôi sẽ đi lại một lần nữa, vào những dịp thích hợp hơn và tất nhiên có điều kiện tôi sẽ lục lại kế hoạch đi đường rừng, không phải đi chinh phục mà đi theo kiểu thử sức, tới đâu thì tới. 

Chinh phuc Fansipan bang dau goi   hinh anh 2
Thành quả xứng đáng cho nỗ lực của Vũ Ngọc Anh.

Trong 5 điểm, tôi chỉ còn cực Tây chưa đi, nghe nói rất khó, và không biết có đi được không. Tôi sẽ đi, nhưng không liều. 

Tôi chỉ mong muốn những ai đang đọc được những dòng này giữ vững tinh thần đừng ngại gì cả. Nếu cố gắng, bạn có thể sẽ làm được.

Vũ Ngọc Anh- zing.vn



Bài viết liên quan
8 sai lầm dễ mắc khi đi máy bay
Việt Nam bình dị qua lăng kính của đạo diễn Jordan Vogt-Roberts
Những 'cổng tò vò' có cấu trúc đẹp mắt trên thế giới
10 tư thế tốt nhất giúp bạn ngủ ngon trên máy bay
Tuyệt chiêu xếp hành lý kiểu nhà binh
Xem tất cả bài viết...



Hình ảnh liên quan

Hình ảnh Đồng tử chăn trâu - Việt NamHình ảnh Đèo Hải Vân - Việt NamHình ảnh Hồ Hoàn Kiếm - Việt NamHình ảnh Biển Việt Nam - Việt NamHình ảnh Vịnh Hạ Long - Việt Nam
Xem tất cả hình ảnh...